MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 963

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 963

508 từ · ~3 phút đọc

Chương 963

“Ừm” Giọng nói Hoàng Trường Minh lúc này mới dịu lại Lam Ngọc Anh thuật lại cho anh: “Văn Nam nói với em anh ấy bỏ cuộc rồi, hơn nữa còn nhận em làm chị, gọi em một tiếng chị Ngọc Anh!”

Lúc Hoàng Trường Minh nghe thấy sửa lại cách xưng hô thành “Văn Nam”, lông mày nhất thời nhíu chặt lại, chờ đến khi nghe xong mới dãn ra.

Lam Ngọc Anh buồn cười mà đưa tay lên, xoa xoa ở giữa hai lông mày của anh, mục đích muốn nói với anh rằng anh có thể thoải mái, không cần phải nghĩ đến chuyện người khác sẽ đến đào góc tường nhà anh đâu!

“Nhưng phía bên anh, vẫn là chưa hết hy vọng đâuf”

Lam Ngọc Anh nhịn không được mà nói thầm một câu, nghĩ đến Trịnh Phương Vũ, cô cũng muốn hỏi một chuyện: “Hoàng Trường Minh, lúc anh ở khách sạn, nói nế mặt mẹ của Trịnh Phương Vũ nghĩa là sao?”

Hoàng Trường Minh nói với cô chuyện Lê Hoài Phương và người mẹ đã mất của anh là bạn học đại học với nhau, ngày giỗ mỗi năm đều sẽ phái người đến tăng hoa cúng bái.

“Hóa ra là như vậy!” Lam Ngọc Anh nghe vậy, bừng tỉnh mà gật gật đầu: “Mặc dù làm người ta rất tức giận, nhưng may mãn là vẫn chỉ là một trò đùa dai mà thôi, nếu như lòng của Trịnh Phương Vũ mà xấu xa hơn một chút, vậy thì hậu quả thực sự là không dám tưởng tượng rồi..”

Nếu như so sánh, Trịnh Phương Vũ và Lam Ngọc Thiên đều là một loại người, nhưng cũng không hoàn toàn chính xác, tính cách đều có chút ương bướng, ngang ngược, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác biệt, chuyện lần này có thể nhìn ra được một phần, nói cách khác, nếu như độc ác mà dùng mấy loại thuốc linh tỉnh gì đó.

Lúc đó cô và Văn Nam đều quần áo không chỉnh tề, nhưng may thay trên người vẫn còn đồ che, cùng lắm thì xem như là ở bên bờ biển, ít nhất vẫn để lại cho một đường lui, chưa đến mức độ không thể khắc phục được, cũng nhìn ra được cô ấy chỉ đơn thuần là một trò đùa dai, muốn làm cho Hoàng Trường Minh hiểu lầm và tức giận.

Hoàng Trường Minh hừ lạnh một tiếng, đôi mắt lạnh lùng.

Nếu không như vậy, anh chắc chản sẽ không nể mặt ai, tuyệt đối không tha cho cô ấy!

Cánh tay Hoàng Trường Minh siết chặt trên lưng cô, nói: “Sau này lại đi về nhà cũng nhà họ Lê, anh đi cùng em”

“ Lam Ngọc Anh gật đầu, nhìn lên đồng hồ của anh, cô từ trên đùi anh đứng dậy: “Hình như đến năm phút rồi, anh nhanh tiếp tục họp đi, em xuống dưới tầng chăm Đậu Đậu!”

Hoàng Trường Minh mở miệng đáp một tiếng, trước khi cô rời đi còn véo mông cô một cái.