MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 986

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 986

552 từ · ~3 phút đọc

Chương 986

Trịnh Phương Vũ ban đầu kiên quyết muốn quay về nước, ngoài việc vì Hoàng Trường Minh ra, cũng là bởi vì lòng yêu nước từ trong xương cốt của cô ấy, du học và sinh sống ở nước ngoài nhiều năm như vậy, vẫn là rất muốn lá rụng về cội.

Lam Ngọc Anh nghe cô ẩy nói vậy, không nhịn được bật cười Đây đâu phải chỉ là chuyện chỉ cần ông Quang đồng ý là được, đây là muốn trước mặt của Hoàng Trường Minh mà.

Trịnh Phương Vũ thật rất tỉnh ranh, biết chắc chuyện này, cho dù ông cụ ‘Sang có miền lòng đồng ý, nhưng cũng phải xem thái độ của Hoàng Trường Minh, bởi vì nếu như anh kiên quyết muốn có một sự giao phó, ông cụ Lục cũng không còn cách nào.

Lam Ngọc Anh gật đầu nói: “Được, tớ sẽ giúp cậu gọi điện thoại cho ông nội!”

Trịnh Phương Vũ liền vui vẻ, nhào đến ôm lấy mặt của cô mà hôn một cái cái: “Ngọc Anh, quả thật là cảm ơn cậu! Yêu cậu quá đi mất!”

Lam Ngọc Anh chê bai lấy tay lau đi nước miệng trên má mình, đây là thói quen gì thế, đúng là ở chịu sự ảnh hưởng của nước ngoài nên có khác!

Cảnh này, vừa hay bị Hoàng Trường Minh từ trên lầu bước xuống nhìn thấy.

Nhìn thấy cả người của Trịnh Phương Vũ như chú cún con mà bấm lấy vai của cô, môi cô ấy còn mới hôn vào má cô, gương mặt của anh bỗng nhiên lạnh lại, sắc mặt Hoàng Trường Minh hai tay đút vào túi quần, đi vào phòng khách, không lên tiếng, tuy im lặng nhưng ý muốn đuối khác thì hiển nhiên lộ rõ trên mặt.

Kẻ không may mắn Trịnh Phương Vũ không may nhận lấy ánh mắt lạnh lùng của anh, vội vàng ngồi thẳng lưng, suýt chút nữa cả người cô ấy như muốn nhảy lên khỏi ghế sô pha: “Khụ, Ngọc Anh, tớ chợt nhớ ra, còn có chuyện phải làm, tớ về trước đây!”

Cô ấy luôn cảm thấy nếu không nhanh chóng rời đi, Hoàng Trường Minh sẽ đích thân ném cô ấy ra ngoài, làm người cũng nên tự giác chút mới tốt!

Lam Ngọc Anh vốn đĩ còn đang định giữ đối phương ở lại ăn cơm trưa, nhưng cũng cảm thấy sắc mặt không mấy vui vẻ của Hoàng Trường Minh, nên chỉ đành thôi Cô vội vàng nói: “Để tớ bảo chú Lý đưa cậu về nhé?”

“Trịnh Phương Vũ vừa đi khỏi, Hoàng Trường Minh đã vội kéo cô lại ngồi trên ghế sô pha, sau đó bèn dùng khăn giấy không ngừng lau đi lau lại ở trên mặt cô, dường như anh luôn canh cánh trong lòng đối với cảnh tượng mà vừa rồi anh bắt gặp, thấy trong lòng rất không thoải mái “Vừa tồi em đã lau rồi mà..” Lam Ngọc Anh nói “Lau chưa được sạch!” Hoàng Trường Minh nhíu mày, động tác trên tay không hiề chậm đi chút nào.

Lam Ngọc Anh vô cùng bất lực, nhắc nhở nói: “Cô ấy là con gái đó…”

“Đực hay cái đều không được!” Hoàng Trường Minh trầm giọng nói Lam Ngọc Anh cạn lời, được thôi, anh thẳng rồi!