MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔng Bố Cực Phẩm Vạn Năm Tuổi - Lâm Trạch (Truyện full)Chương 24: “Vậy Triệu thiếu gia có thể thanh toán được chưa?”

Ông Bố Cực Phẩm Vạn Năm Tuổi - Lâm Trạch (Truyện full)

Chương 24: “Vậy Triệu thiếu gia có thể thanh toán được chưa?”

517 từ · ~3 phút đọc

 “Sáu... sáu trăm nghìn?”, Triệu Toàn cứng đờ quay mặt lại, như thể đang bị táo bón vậy.  

Bữa ăn này có giá tận sáu trăm nghìn ư??  

“Anh quả thực không chỉ đẹp trai mà còn là một thiếu gia giàu có, anh quẹt thẻ hay trả tiền mặt thế?”, khóe miệng Lâm Thanh Tuyết hơi nhếch lên.  

Cô gọi hai chai rượu này vốn để mua về làm quà, nếu như đã có người giúp cô trả tiền thì cô cũng không nhất thiết phải quan tâm đến nữa.  

Triệu Toàn đỏ mặt tía tai, làm sao mà anh ta có thể có sáu trăm nghìn được? Có bán anh ta đi cũng chẳng được nhiều tiền thế!   

“Hai loại này đều là Lafite đúng chứ? Cho dù có cộng lại cũng không đắt thế”, lúc này có vài ông chủ đứng bên ra tay giúp đỡ.  

Loại rượu Lafite này giá trên thị trường cũng không tầm thường, nhưng cũng không đến nỗi sáu trăm nghìn.  

Nhân viên phục vụ sững ra một lúc, sau đó nhìn số hiệu rồi vội vàng xin lỗi: “A, thật xin lỗi, tôi nhìn nhầm giá rồi”.  

Nghe vậy, Triệu Toàn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sao không nói sớm, suýt chút nữa anh ta đã bay mất hồn vía rồi.  

Làm sao mà hai loại rượu này có thể đắt như vậy được, có đánh chết anh ta thì cũng chỉ mấy chục nghìn là cùng.   

Nhìn thấy ánh mắt giễu cợt của Lâm Trạch, Triệu Toàn liền cảm thấy không vui: “Nhìn cái gì mà nhìn? Thằng nhóc, cả đời cậu đã được uống qua loại rượu này bao giờ chưa?”  

“Đúng thế, mấy chục nghìn lận đó”, Lâm Trạch xấu hổ gãi đầu.  

“Nghèo vậy cũng đáng lắm”.  

Mấy ông chủ đi theo Triệu Toàn cũng lần lượt cười lớn, người tâng người bốc, cố ý đề cao Triệu Toàn.  

“Nói không chừng có khi người ta nghèo quen rồi thì sao? Cậu cho rằng ai cũng có thế là một bác sĩ khôi ngô tuấn tú như Triệu thần y ư?”  

“Còn trẻ mà chẳng có chí khí gì cả”.  

Mấy người đó càng nói càng quá đáng, ánh mắt của Nhan Khinh Nguyên cũng càng lúc càng đanh lại, cô ghét nhất những kẻ xúc phạm đến Lâm Trạch!  

Vừa định mắng người thì Lâm Trạch đột nhiên giữ tay cô lại, sau đó nheo mắt cười.  

“Vậy Triệu thiếu gia có thể thanh toán được chưa?”  

“Đương nhiên, chứ loại nghèo như cậu chắc không trả nổi đâu nhỉ”, Triệu Toàn cười lớn.  

Triệu Toàn nhìn thấy sắc mặt Nhan Khinh Nguyên trở nên lạnh lùng, lúc này anh ta mới thấy hơi rén.  

Trong mắt anh ta, Nhan Khinh Nguyên đã sắp chịu không nổi Lâm Trạch rồi cũng nên!  

Chỉ cần để cho Nhan Khinh Nguyên và Lâm Thanh Tuyết biết được kẻ này là một tên rẻ rách không tiền không quyền thế, thì hai bọn họ có còn ngoan ngoãn sà vào lòng anh nữa không?