MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔng bố toàn năng - Nhậm Kiến TườngChương 150: "Cũng không phải!"

Ông bố toàn năng - Nhậm Kiến Tường

Chương 150: "Cũng không phải!"

515 từ · ~3 phút đọc

“Qua một chút! Qua một chút! Hàng này đều là loại gửi cho tập đoàn lớn! Tuyệt đối không thể có chút hư hại nào!”  

...  

Trần Thiếu Phong nảy ra một kế, lặng lẽ đi tới.  

Sau khi đuổi Trần Thiếu Phong đi, Ngô Tuấn nhìn Nhậm Kiến Tường chăm chăm: "Ân nhân! Anh nhất định phải cứu tôi!"  

Gật đầu, Nhậm Kiến Tường đặt tay lên cổ tay Ngô Tuấn.  

"Có phải đã nhiều năm anh thường sử dụng vũ lực, nhưng không nói đến kỹ xảo, chỉ dựa vào sức mạnh không?"  

Mặt Ngô Tuấn đỏ bừng, gật đầu.  

"Vậy thì đúng rồi, nhiều năm sử dụng vũ lực, sử dụng sức lực quá mức, hơn nữa bản thân không chú ý, nội tạng tổn thương đều là mãn tính... Bây giờ có thể vẫn còn ổn, chẳng qua là hơi khó chịu chút, cứ không khống chế gì thế này thì chưa tới mấy tháng nữa, nội tạng sẽ vỡ, cuối cùng chết không kịp trị".  

Nghe vậy, Ngô Tuấn trơ mắt nhìn Nhậm Kiến Tường: "Có cách gì cứu tôi không?"  

“Được, trước hết anh chuẩn bị một thứ”, Nhậm Kiến Tường vỗ vai hắn: “Nước tiểu trẻ sơ sinh”.  

Ở bên cạnh, Tần Vũ đang cầm trên tay cái sandwich mới ăn được một nửa, ánh mắt u oán nhìn Nhậm Kiến Tường, có để cho người ta ăn nữa không hả?  

"Sao... Sao lại cần nước tiểu trẻ sơ sinh?"  

“Hỏa khí của anh mạnh, nước tiểu trẻ sơ sinh cũng có hỏa khí vô cùng mạnh, lấy độc trị độc, có lợi cho việc tôi tìm ra vị trí nội tạng bị tổn thương, từ đó tiến hành bồi bổ”.  

Ngô Tuấn là một người thô thiển, không biết chút kiến thức y học nào, tuy nghe thấy đầu óc mơ hồ, nhưng vẫn gật đầu, vội vàng đi về làm theo.  

Sau khi nhóm người rời đi, Tần Vũ chọc bả vai Nhậm Kiến Tường, nhỏ giọng hỏi: “Cậu nghiêm túc đó hả? Làm gì có chuyện bảo người ta uống nước tiểu trẻ sơ sinh? Cậu thật sự không lừa hắn đấy chứ?”  

Nhậm Kiến Tường cười nháy mắt mấy cái với Tần Vũ: "Phải!"  

Tần Vũ còn chưa kịp nói, Nhậm Kiến Tường đã đổi lại: "Cũng không phải!"  

Tần Vũ cạn lời, không biết Nhậm Kiến Tường đang có âm mưu gì.  

Lúc anh ta đang định hỏi cho ra lẽ, điện thoại của Tần Vũ đổ chuông.  

"Sếp Tần! Có một lô hàng xảy ra chuyện rồi! Bây giờ sếp Vương đang muốn tìm chúng ta tính sổ!"  

"A!"  

Tần Vũ kinh ngạc, sếp Vương là khách hàng lớn, đắc tội với sếp Vương thì không phải chuyện đùa thôi đâu!  

Lô hàng kia được chuẩn bị rất cẩn thận, theo lý mà nói sẽ không thể xảy ra chuyện gì được!  

"Mau tới đi! Sếp Vương bên này đòi phải bồi thường!", phía nhân viên bên kia truyền tới một giọng phụ nữ chói tai, ngay sau đó cúp máy luôn.