MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔng bố toàn năng - Nhậm Kiến TườngChương 206: "Không cần phải để ý đến tôi!"

Ông bố toàn năng - Nhậm Kiến Tường

Chương 206: "Không cần phải để ý đến tôi!"

464 từ · ~3 phút đọc

 Viện trưởng Ngô thấy động tác của Nhậm Kiến Tường hơi do dự.  

Như vậy có nghĩa là không được sao!  

Nói như vậy là trong lòng Nhậm Kiến Tường thật ra đã biết với năng lực của Diệp Tri Thu chắc chắn không thể chữa khỏi cho bệnh nhân này.  

Diệp Tri Thu nhìn viện trưởng Ngô rồi quay ra nhìn những người khác, hắn lập tức hiểu ra tất cả.  

"Nhậm Kiến Tường! Tôi nói là tôi có thể cứu người này mà, anh không biết chữa cũng không chịu cho tôi thử, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn bệnh nhân chết sao?"  

Diệp Tri Thu định nói đạo lý với Nhậm Kiến Tường, nhưng hắn đã đánh giá thấp nhân phẩm của anh rồi.  

"Trước khi không chắc chắn tôi sẽ không để anh tùy tiện làm gì bệnh nhân đâu".  

Nhậm Kiến Tường vén chăn lên chỉ vào mạch máu mỏng dính của bệnh nhân.  

"Bệnh nhân này tuổi đã cao, hơn nữa mạch máu cũng rất yếu, trên cơ thể có rất nhiều vết thương, nếu làm phẫu thuật linh tinh thì chỉ làm gia tăng tốc độ tử vong của bệnh nhân thôi!"  

Viện trưởng tiến lên rồi khẽ sờ vào mạch máu của bệnh nhân thì thấy đúng thế thật.  

Diệp Tri Thu đứng hình.  

"Diệp Tri Thu, cậu có biết khám bệnh không hả? Lão nguyên soái mà có xảy ra chuyện gì thì mạng của cậu cũng không giữ nổi đâu!"  

Viện trưởng Ngô thầm nghĩ: "May mà sa thải thằng nhóc này rồi, nếu để cậu ta khám bệnh ở đây không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa".  

Diệp Tri Thu bị nói đến nỗi đỏ cả mặt, đang định phản bác lại thì thấy Nhậm Kiến Tường khẽ nắn kinh mạch của bệnh nhân.  

"Anh nói tôi không biết chữa, chẳng lẽ anh biết sao?", Diệp Tri Thu không phục nói.  

Hắn hỏi đúng vào điểm trọng điểm.  

Nhậm Kiến Tường thật sự có thể chữa khỏi bệnh cho người này.  

"Có thể cứu nhưng với một điều kiện".  

Vừa nói Nhậm Kiến Tường vừa bảo viện trưởng rút cây kim đang cắm trên tay lão nguyên soái ra.  

"Quá trình chữa bệnh có thể công khai nhưng thời gian rất dài, tôi phải chắc chắn rằng không xảy ra tình trạng đang chữa trị thì có người xông vào quấy rầy một lần nữa".  

Nhậm Kiến Tường vừa nói xong thì ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía Diệp Tri Thu.  

Đôi mắt Diệp Tri Thu rực đỏ, một mặt là vì hắn cảm thấy xấu hổ vì chuyện trước đó, mặt khác hắn thật sự muốn xem rốt cuộc Nhậm Kiến Tường có bản lĩnh gì.