MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔng Xã Thú Tính - Lệ Quân TrầmChương 50: Ở đây có trẻ con sao?

Ông Xã Thú Tính - Lệ Quân Trầm

Chương 50: Ở đây có trẻ con sao?

400 từ · ~2 phút đọc

Hứa Thâm Thầm mỉm cười: “Tôi lại không có tình cảm với anh trai anh, có thể làm sao được.”

“Lần này, cô ta về nước muốn gương vỡ lại lành với Lệ Quân Trầm” Tông Tranh Vanh lẩm bẩm: “Anh trai tôi chết thảm, bây giờ người khác lại nằm trên vợ anh ấy, ngủ giường của anh ấy”

“Khụ khụ!” Mặt Hứa Thâm Thâm lập tức đỏ lên.

Tông Tranh Vanh cũng ý thức được mình nói sai, mặt đỏ bừng.

Quãng đường còn lại, bọn họ không nói với nhau câu nào. nữa.

Rất nhanh đã đến cửa khách sạn, Hứa Thâm Thâm vốn định đi trước, nhưng Tông Tranh Vanh muốn tìm Nhiếp Tử San, cô cũng chỉ có thể xuống xe theo.

Sau khi xuống xe, gương mặt Hứa Thâm Thâm vẫn rất đỏ. Truyện được cập nhật nhanh nhất tại  metruyenhot nhé cả nhà

Vẻ mặt Tông Tranh Vanh cũng có chút mất tự nhiên.

Nhiếp Văn Du nhìn ra vẻ kỳ quái hỏi: “Hai người nói cái gì mà mặt đỏ như vậy, không phải là chuyện thiếu nhi không nên nghe chứ?”

Hứa Thâm Thâm cười lạnh: “Ở đây có trẻ con sao?”

“Anh còn có việc, nếu em có lời muốn nói với anh, thì để lúc khác” Lệ Quân Trầm lãnh đạm nói.

Nhiếp Tử San mím môi: “Đi lên uống chén trà đã.”

Lệ Quân Trầm lại không để ý đến cô ta, xoay người đi về phía Hứa Thâm Thâm: “Đi theo tôi.”

“Đi đâu?” Hứa Thâm Thâm kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt mênh mông sương mù vô cùng mê người.

Anh kéo cánh tay cô, xoay người lên xe mình.

Cửa xe vừa đóng, Lệ Quân Trầm đã đè lên người cô.

Hô hấp của Hứa Thâm Thâm trầm xuống: “Anh... Anh muốn làm gì? Không phải ở bên ngoài sẽ giữ khoảng cách với tôi sao?”

“Tôi đổi ý.” Lệ Quân Trầm lạnh lùng nói, ngay từ khi bắt đầu anh không nên nói như vậy.

Thật là một sơ hở không thể có, nếu không Hứa Thâm Thâm sẽ liều mạng chui vào.

Hứa Thâm Thâm ngượng ngùng nhìn anh: “Lệ tiên sinh, vẫn nói lòng phụ nữ như kim đáy biển, nhưng lòng anh càng khó nghĩ hơn.”

Lệ Quân Trầm buông cô ra, trầm ổn ngồi dậy.

Hứa Thâm Thâm cũng ngồi dậy, sửa sang lại quần áo trên người, bất đắc dĩ thở dài: “Haiz, anh muốn tôi làm sao bây giờ?”