MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔng Xã Tổng Tài Hắc Ám FullChương 903

Ông Xã Tổng Tài Hắc Ám Full

Chương 903

557 từ · ~3 phút đọc

Chưogn 903:

Trên thực tế.

Trong cuộc sống của Lâm Quán Quán chỉ có đêm năm năm trước, Tiêu Lăng Dạ cũng biết điều này, hơn nữa lần đầu tiên tạo thành tổn thương tâm lý cho cô, anh vốn định chờ đợi, nêm thử rồi thôi. Nhưng không nghĩ tới, một khi tiếp xúc với cô, sự tự chủ của anh lập tức tan rã, tan rã không thành quân.

Cho nên…

Biến thành bộ dạng như bây giờ.

“Quán Quán…”

“Tiêu Lăng Dạ, anh là cầm thú sao!”

Tiêu Lăng Dạ ngượng ngùng sờ sờ mũi, không nói gì.

“Bộ dạng em như vậy sao ra ngoài gặp người ta…” Lâm Quán Quán ôm cổ, khóc lóc thảm thiết. Vừa mở miệng, cổ họng nóng bỏng đau đớn, cô càng muốn khóc, khàn giọng nói, “Ninh Ninh nhìn thấy nhát định sẽ cười em…”

“Không!”

“Chậc?”

Tiêu Lăng Dạ bình tĩnh nói, “Anh cho cô ấy nghỉ một ngày rồi, hôm nay cô ấy sẽ về nhà, sẽ không nhìn thấy.”

Còn ngày mai thì sao?

Dấu vết này sâu như vậy, một ngày hai ngày sao có thể khỏi!

Lâm Quán Quán rơi nước mắt.

Cô rửa tay, miễn cưỡng rửa mặt, Tiêu Lăng Dạ sợ cô ngã nên tự động đi đến đỡ. cô, Lâm Quán Quán hung hăng trừng mắt nhìn anh, nhưng không đầy anh ra.

Sau khi rửa mặt, Tiêu Lăng Dạ đỡ cô đến giường.

Chờ Lâm Quán Quán ngồi xuống, anh còn săn sóc đặt một cái gối mềm ở sau lưng cô.

Anh đã bưng thức ăn tới, để cho Lâm Quán Quán thuận tiện ăn, anh còn cố ý mang tới mấy cái đĩa nhỏ đặt lên giường, sau đó đem đồ ăn đều bày lên mấy cái đĩa nhỏ đó.

Lâm Quán Quán dùng đũa dùng một lần, nghĩ trong lòng, “Khi không lại làm những chuyện ân cần như vậy” những lời này quả nhiên không sai.

Cô gắp cơm và ăn rất nhanh.

Tiêu Lăng Dạ bình tĩnh nói, “Anh cho cô ấy nghỉ một ngày rồi, hôm nay cô ấy sẽ về nhà, sẽ không nhìn thấy.”

Còn ngày mai thì sao?

Dấu vết này sâu như vậy, một ngày hai ngày sao có thể khỏi!

Lâm Quán Quán rơi nước mắt.

Cô rửa tay, miễn cưỡng rửa mặt, Tiêu Lăng Dạ sợ cô ngã nên tự động đi đến đỡ cô, Lâm Quán Quán hung hăng trừng mắt nhìn anh, nhưng không đẩy anh ra.

Sau khi rửa mặt, Tiêu Lăng Dạ đỡ cô đến giường.

Chờ Lâm Quán Quán ngồi xuống, anh còn săn sóc đặt một cái gối mềm ở sau lưng cô.

Anh đã bưng thức ăn tới, để cho Lâm Quán Quán thuận tiện ăn, anh còn cố ý mang tới mấy cái đĩa nhỏ đặt lên giường, sau đó đem đồ ăn đều bày lên máy cái đĩa nhỏ đó.

Lâm Quán Quán dùng đũa dùng một lần, nghĩ trong lòng, “Khi không lại làm những chuyện ân cần như vậy” những lời này quả nhiên không sai.

Cô gắp cơm và ăn rất nhanh.

“Ăn chậm chút thôi.”

“Không được.” Lâm Quán Quán ăn từng ngụm từng ngụm, đầu cũng không ngắng lên nói, “Hôm qua Cơ Dã Hỏa đã xin cho em nghỉ một ngày, vốn đã nói sáng nay muốn đi đến đoàn làm phim, bây giờ đã trưa, em muốn ăn cơm nhanh một chút, sau đó vội vàng đi đến đoàn làm phim.