MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất PhàmChương 1058

Phá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất Phàm

Chương 1058

526 từ · ~3 phút đọc

Tuy nhiên phải đối mặt với Diệp Hạo thì đó vẫn không là gì. Cho dù Diệp Hạo đã bị thương thì anh vẫn có thể bóp ch3t gã ta như bóp một con kiến vậy.

Chưa đến nửa phút, tên đàn ông này đã bị đánh bại. Tên cướp vốn đang đe dọa tài xế đã xông qua được nửa đường lại không dám tiến lên thêm một bước.

“Mấy người đó, ngay cả tiền cứu mạng c*̃ng đi cướp, đợi sau này ngồi tù hết đi!”, Diệp Hạo lạnh lùng nói.

Hai tên cướp bị anh đánh bại sợ tới mức gắng sức xin tha, cho dù Diệp Hạo có đâm bọn họ thêm hai dao c*̃ng tốt hơn so với ngồi tù rồi. Cầm dao cướp bóc, tội này vào tù ít nhất c*̃ng phải ngồi mười năm mới được ra.

“Anh ném con dao, tranh thủ được khoan hồng. Nếu không thì…”

“Bịch…”, Diệp Hạo còn chưa nói hết lời tên đàn ông đó đã thẳng tay ném con dao gấp xuống đất, ngồi xổm xuống ôm đầu.

Làm kẻ trộm cướp c*̃ng có nghiên cứu một ít pháp luật, tên này không chống cự, c*̃ng không có làm ai bị thương, nếu vào tù thì nhiều nhất là bốn, năm năm là được ra rồi.

“Bốp bốp bốp…”. Lúc này bên trong thùng xe vang lên tiếng vỗ tay, rất sôi nổi.

Diệp Hạo khẽ cười, đến chỗ người đàn ông trung niên đang nửa quỳ, lúc này vẫn còn sợ hãi như lúc đầu, đỡ đến chỗ ngồi: “Chú à, tiền này không có ai dám động đâu, yên tâm đi!”

“Phù phù!”

Người đàn ông trung niên vừa được đỡ lên ghế ngồi, giây tiếp theo đã lập tức quỳ xuống trước mặt Diệp Hạo, anh giật mình vội đỡ ông ấy dậy.

An ủi ông ấy một chút, lúc này Diệp Hạo mới cầm cái túi to c*̉a tên cướp qua, vừa cầm lên thì đã có một người xông đến.

“Mau mau, mau đưa đồ cho tôi…”

Có người rất sốt ruột, Diệp Hạo quay đầu nhìn qua thì thấy chính là người lúc nãy đã lên tiếng, nói mấy câu vô liêm sỉ như đồ c*̉a bọn họ đã bị cướp hết rồi, tiền cứu mạng c*̉a ông chú trung niên đáng lẽ c*̃ng nên bị cướp.

“c*́t!”

Người đàn ông này vừa chạm vào cái túi, Diệp Hạo đã lạnh lùng quát một tiếng.

Người đàn ông sững người, sắc mặt lập tức u ám: “Anh muốn làm gì? Chẳng lẽ anh muốn cướp tiền c*̉a chúng tôi hay sao?”

“Một tên tiểu nhân ích kỷ như anh không có tư cách được ưu tiên lấy lại đồ c*̉a mình. Nói một lần nữa, cuốn xéo cho tôi! Nếu không tôi không khách khí đâu!”, Diệp Hạo lạnh giọng nói.

“Anh anh anh… Anh như vậy khác gì bọn cướp đâu. Anh c*̃ng là cướp, anh c*̃ng là…”

“Bốp!”

Người đàn ông còn chưa nói hết câu, Diệp Hạo đã tát một cái, người đàn ông bị đánh lảo đảo đụng vào ghế bên cạnh.