MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất PhàmChương 1196

Phá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất Phàm

Chương 1196

484 từ · ~3 phút đọc

“Hừ, cái này không được, cái kia cũng không xong, vậy anh tè luôn ra quần nhá...”, Diệp Phàm xị mặt ra nói.

“Anh...vô lại...”

Hàn Tuyết chịu thua, không sao nói được anh, tuy hai người cũng đã cưới nhau được mấy năm, thế nhưng thời gian hai người ở gần nhau cũng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hàn Tuyết mất kiên nhẫn, chỉ đành đỏ mặt đẩy anh vào nhà vệ sinh...

“Tiểu Tuyết em đỡ đi, không lát nữa là rây ra quần anh luôn đấy...”

“Anh...anh quay đầu qua một bên đi...”

Mười giây sau...

Vẫn không thấy có bất kỳ động tĩnh gì, Hàn Tuyết liền hỏi: “Sao anh còn chưa đi đi?”

Diệp Phàm có chút bối rồi: “Lần đầu được đỡ thế này, có chút không quen, nên không đi được...”

Hàn Tuyết run người, suýt chút nghiến nát cả hàm răng.

Không đi được, lại còn bảo cô đỡ?

Thế nhưng, cứ thế này cũng không được, Hàn Tuyết mặt đỏ lựng, do dự một lát rồi nói: “Hay là em xi nhá?”

Xi tè?

Khoé miệng Diệp Phàm giần giật, coi anh là đứa trẻ ba tuổi hay sao hả.

Không đợi anh trả lời, Hàn Tuyết liền cất tiếng xi.

Ào ào ào...

Nghe tiếng nước chảy xuống, Hàn Tuyết liền cười ra tiếng.

Lần này tới lượt Diệp Phàm phải ngượng, cái mặt dày của anh lúc này cũng chợt đỏ lên.

Đợi anh đi xong, Hàn Tuyết vẫn cười không đứng thẳng người.

Mãi tới tận khi đỡ Diệp Phàm lên giường, Hàn Tuyết vẫn chưa dừng cười.

Diệp Phàm cũng thuộc dạng mặt dày, thế nhưng với tình huống vừa rồi, mặt anh có dày đến mấy cũng phải phát ngượng.

“Diệp Phàm, anh nói xem nếu mọi người mà biết đường đường là truyền nhân của Đao Ma, hoá kình tiểu tông sư thế mà đi vệ sinh vẫn phải xi thì sẽ thế nào?”, nằm trên giường, Hàn Tuyết cười nhạo anh.

Bộp!

Diệp Phàm liền đánh vào chỗ không nên đánh: “Còn cười nữa, cười tới mức có cả nếp nhăn luôn rồi kìa...”

Sau cái đánh vừa rồi, tay anh vẫn đặt nguyên ở đó, khiến Hàn Tuyết phải tế anh một bài.

Bị Diệp Phàm trêu vậy khiến gương mặt Hàn Tuyết chợt đỏ lựng lên, rồi ghé sát tai anh thì thầm: “Anh có muốn không?”

Diệp Phàm mừng ra mặt, nhưng ngay sau đó liền cười khổ: “Em xem bộ dạng anh thế này có làm nổi không?”

Hàn Tuyết thỏ thẻ nói: “Vậy để em làm là được...”

Sáng ngày hôm sau, khi Diệp phàm tỉnh dậy, Hàn Tuyết đã đang ở bên ngoài cùng Linh Hồ Uyển Nhi tập võ.

Diệp Phàm cũng không vội dậy ngay, anh sắp xếp lại mọi chuyện hôm qua trong đầu một lượt.