MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất PhàmChương 1335

Phá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất Phàm

Chương 1335

497 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hừ, ít la hét lại cho tôi, lập tức quỳ xuống, đây là chị nợ tôi!”, giọng nói của Hoắc Thanh Thanh đột nhiên trở nên lạnh lùng.

“Hoắc Thanh Thanh cô nằm mơ, tôi có chết cũng sẽ không quỳ xuống trước cô!”

Phương Dao gào to, cười gằn nói: “Hơn nữa tôi nói cho cô biết, Diệp Phàm mà cô ngày nhớ đêm mong sẽ gặp rắc rối càng lớn hơn, mọi người trên thế giới đều sẽ lùng giết hắn ta, Hồn Thiên môn cũng không ngoại lệ”.

“Còn nữa, tôi sẽ nói cho Tiêu Mặc Sanh, người yêu của cô là Diệp Phàm, khiến hắn ta cử người g**t ch*t Diệp Phàm!”

“Ha ha, chị không nói tôi cũng không biết, có năng lực thì các người đi giết đi…”

Võ đường cũng đã bị Diệp Phàm tiêu diệt, dù sao thanh danh của anh cũng đã được lan truyền ra ngoài, những lời này của Phương Dao, hoàn toàn vô dụng với cô ta.

Với lại, phái người tới thành phố Cảng giết Diệp Phàm, ai giết ai còn chưa nói chắc được.

“Hỏi chị một lần nữa, có quỳ hay không?”, Hoắc Thanh Thanh mặt lạnh nói.

Phương Dao cười lạnh: “Không quỳ, có bản lĩnh thì giết tôi đi!”

“Được, đây là chị nói đó!”

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt Hoắc Thanh Thanh, thanh kiếm trong tay chém về phía cổ của Phương Dao.

Cái lạnh nhất thời cùng cơn đau như kim chích khiến Phương Dao lập tức sợ tới vỡ mật.

“Đừng!”

Phương Dao hét lên, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Hoắc Thanh Thanh, khuôn mặt tràn ngập kinh hãi.

Hoắc Thanh Thanh thật sự muốn giết cô ta?

Nhìn thấy cô ta quỳ xuống, Hoắc Thanh Thanh nặng nề khịt mũi: “Một quỳ này là chị nợ tôi, chúng ta hết nợ!”

Dứt lời, Hoắc Thanh Thanh xoay cổ tay, kiếm rời khỏi cổ Phương Dao.

Phương Dao nhanh chóng đưa tay chạm vào cổ mình, trên tay cô ta xuất hiện một vệt máu.

Đôi mắt cô ta lập tức trừng lớn, chảy máu rồi, vậy mà chảy máu rồi...

Nếu vừa rồi cô ta không cầu xin, Hoắc Thanh Thanh có thể đã thật sự g**t ch*t cô ta, hoặc ít nhất là hành hạ một phen.

Phương Dao ngẩng đầu nhìn chằm chằm bóng lưng rời bước của Hoắc Thanh Thanh, trong mắt tràn đầy oán độc.

Trong lòng oán hận gầm gừ: “Hoắc Thanh Thanh, đây là cô ép tôi, vốn dĩ còn muốn cô sống lâu thêm vài ngày, xem ra bây giờ không cần nữa rồi…”

...

Trung bộ Hoa Hạ, trên ngọn núi cao đối diện với Thiếu Lâm Tự có một loạt cao ốc nhấp nhô trùng điệp.