MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất PhàmChương 192

Phá Quân Mệnh - Chàng Rể Bất Phàm

Chương 192

548 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Diệp Phàm chau mày lại, hóa ra nhiệm vụ trong Dark web, giết người trong bóng đêm.

Nếu là lệnh truy sát ở trong đó thì ngoại trừ thủ lĩnh của tổ chức cá mập đen, những người thực hiện nhiệm vụ này không ai biết được người thuê là ai.

Tuy nhiên, anh có một điều chắc chắn, người đó phải là thành viên của buổi đấu giá ngầm, đồng thời cũng là người của thành phố Cảng.

Advertisement

Nếu không, sao hắn lại có thể xác định chính xác vị trí của mình và cả gan ra tay chặn giết ở đường quốc lộ.

“Mày nói xem, tao nên giết mày hay là giao cho cảnh sát của Hoa Hạ?”, Diệp Phàm cười nhạt nói.

Advertisement

Tên mặt sẹo ngơ người ra, nếu như giao cho cảnh sát có thể sẽ còn sống, hắn ta vội vàng kêu lên: “Giao cho cảnh sát, tôi tự nguyện...”

“Vù!”

Ánh sáng màu bạc xẹt qua, một tiếng cắt vào da thịt đồng thời phát ra, tên mặt sẹo che cổ họng, vẻ mặt đầy oán hận, cả người ngã quỵ xuống.

“Muốn đầu hàng? Nằm mơ đi!”

Diệp Phàm hứ một tiếng, lấy điện thoại của tên mặt sẹo ra và gọi cảnh sát, sau đó lái xe rời đi.

Một giờ sau, anh có mặt tại Tụ Phúc Lâu.

Diệp Phàm bước tới cửa, hai chân đột nhiên run lên, anh đang phân vân không biết trực tiếp đi vào hay để đám người Hàn Tuyết đi ra.

Anh lo lắng rằng bên trong ‘sao chổi đã va vào Trái Đất’, đến lúc đó anh sẽ thê thảm mất.

“Diệp Phàm, sao cậu lại đứng ở cửa vậy, mau vào đi...”, một giọng nói nhẹ nhàng quyến rũ truyền đến, cô Hồng mặc một bộ sườn xám xẻ cao, bước tới cửa nhìn thấy Diệp Phàm đang đứng thẫn thờ ở đó, liền chào hỏi.

“Cô Hồng, bên trong có hay không...”, Diệp Phàm làm động tác đánh nhau, trông có chút buồn cười.

“Phì”

Cô Hồng bật cười, sải bước tới bên cạnh Diệp Phàm, đưa tay chạm vào ngực, ôn nhu nói: “Một người đàn ông mạnh mẽ như cậu mà cũng sợ vợ...”

Cô Hồng đang mặc một bộ sườn xám xẻ cao để lộ ra một đôi chân thon dài và xinh đẹp, một luồng hơi nóng phả vào mặt Diệp Phàm khi cô ấy nói.

Khuôn mặt anh đỏ bừng lên, nhanh chóng lùi lại một bước, rồi có chút ngượng ngùng nhìn người phụ nữ quyến rũ trước mặt.

“Ha ha ha...”

Cô Hồng ngây người ra, sau đó khóe miệng cong lên, nhìn người ngạo nghễ trước mặt mà cười phá lên.

“Diệp Phàm, không phải cậu vẫn còn là trai tân đấy chứ, hahaha...”, cô Hồng nhìn xuống chỗ đó của Diệp Phàm, như thể vừa phát hiện ra một thế giới mới, vừa nói vừa cười phá lên một lần nữa.

“Yêu tinh!”

Trong lòng Diệp Phàm thầm phỉ báng một câu, sắc mặt càng thêm xấu hổ, khiến anh hoảng loạn.