Sau khi thu thập thành công mảnh vỡ ở hiện đại, Lam Tuyết quay lại thế giới cổ xưa cùng Lạc Thiên để tiếp tục nhiệm vụ. Thái độ của Lam Tuyết đã thay đổi, cô nghiêm túc hơn với vai trò của mình và chấp nhận số phận.
Nhóm quyết định đã đến lúc phải tìm hai thành viên còn lại để chính thức tập hợp Phong Vũ và Thạch Sơn.
Họ theo dấu vết đến một khu vực quân sự cũ. Phong Vũ (cung thủ) đang làm lính đánh thuê, sử dụng kỹ năng bắn cung phi thường của mình để kiếm sống, còn Thạch Sơn (người bảo hộ) đang làm người gác cổng, dựa vào sức mạnh và sự trầm tĩnh để đảm bảo an ninh.
Khi Lam Tuyết cùng Lạc Thiên, Liệt Hỏa và Mộc Lan xuất hiện, Phong Vũ và Thạch Sơn ngay lập tức tỏ thái độ nghi ngờ và phản đối.
Phong Vũ, với đôi mắt sắc như đại bàng, nhìn chằm chằm vào Lam Tuyết, ánh mắt đầy sự đánh giá: "Các người muốn chúng tôi đi theo cô gái yếu ớt này, người đã làm vỡ Tinh Thể Thiên Thanh và gây ra thảm họa? Cô ta không phải là Pháp Sư mà chúng tôi từng biết. Chúng tôi không chấp nhận."
Thạch Sơn, với thân hình đồ sộ, im lặng nhưng ánh mắt thể hiện sự thất vọng sâu sắc. Anh chỉ tin vào sức mạnh, sự ổn định và sự rõ ràng, và Lam Tuyết không có bất kỳ điều nào trong số đó.
Lạc Thiên phải can thiệp: "Tái Sinh không có nghĩa là sức mạnh ban đầu đã trở lại. Nhưng cô ấy là người duy nhất có khả năng cảm nhận linh lực mảnh vỡ. Cô ấy là Radar Sống của chúng ta, và cô ấy đã thu thập được hai mảnh vỡ."
Lam Tuyết, lần này, không sợ hãi hay né tránh. Cô bước lên phía trước, đối diện với sự hoài nghi của họ bằng sự thẳng thắn: "Tôi không yêu cầu các người tin tôi, và tôi cũng không muốn ở đây. Nhưng Hắc Ảnh đang trỗi dậy, hắn đã cử yêu quái đến thế giới của tôi. Nếu các người còn chút trách nhiệm với thế giới này, hãy giúp tôi hoàn thành giao dịch, và tôi sẽ đóng cổng vĩnh viễn, ngăn chặn thảm họa lan rộng."
Sự thẳng thắn và logic, cùng với bằng chứng thu thập được hai mảnh vỡ, của Lam Tuyết đã thuyết phục được Phong Vũ và Thạch Sơn. Họ nhìn thấy sự cương nghị của Pháp Sư kiếp trước trong ánh mắt cô. Cả nhóm đã chính thức tập hợp.