Lam Tuyết quay trở lại thế giới cổ xưa, nơi cô gặp lại Mộc Lan và Liệt Hỏa. Họ không lãng phí thời gian và đưa cô đến căn cứ bí mật của họ: một ngôi đền cổ bị bỏ hoang, ẩn sâu trong lòng núi, được bảo vệ bằng những bùa chú phong ấn phức tạp.
Tại đây, Lam Tuyết được giới thiệu với hai thành viên còn lại của nhóm hộ vệ:
- Phong Vũ: Một cung thủ điềm tĩnh, sở hữu năng lực điều khiển gió. Anh ta có phong thái lạnh lùng, luôn quan sát Lam Tuyết với ánh mắt hoài nghi.
- Thạch Sơn: Một chiến binh bảo hộ trầm lặng, sở hữu sức mạnh vật lý và khả năng tạo ra các rào chắn đất. Anh ta không nói nhiều, chỉ im lặng theo dõi.
Phong Vũ và Thạch Sơn không chào đón Lam Tuyết nồng nhiệt. Họ là những chiến binh tận tụy, và sự hoài nghi của họ về cô gái yếu ớt này là hoàn toàn tự nhiên. Lam Tuyết là người đã gây ra thảm họa làm vỡ Tinh Thể Thiên Thanh, làm tan vỡ niềm hy vọng của họ.
Phong Vũ nói thẳng, giọng điệu sắc lạnh: "Chúng tôi không hiểu. Cô là Pháp Sư kiếp trước của chúng tôi, là người chúng tôi thề trung thành, nhưng cô lại yếu đuối và vô dụng. Cô không có chút linh lực nào. Chúng tôi không thể tin tưởng một người như thế trong cuộc chiến sinh tử này."
Lam Tuyết chấp nhận sự thật cay đắng đó. Cô biết mình không có cách nào phản bác.
Liệt Hỏa, tuy nóng tính và bốc đồng, lại là người bảo vệ cô: "Cô ấy là Pháp Sư Tái Sinh. Dù yếu, cô ấy vẫn là Pháp Sư. Cô ấy có khả năng cảm nhận linh lực mà chúng ta cần. Tin cô ấy hay không, chúng ta vẫn phải chiến đấu và phải hợp tác."
Mộc Lan, Y Sư của nhóm, băng bó vết thương cũ của Lam Tuyết và giúp cô hiểu về cơ thể Pháp Sư Tái Sinh. Cô nói rằng, mặc dù linh lực bị phong ấn, cơ thể cô vẫn có một khả năng đặc biệt: chuyển hướng linh lực – một khả năng phòng thủ tự nhiên của Pháp Sư, cho phép cô hấp thụ và chuyển hướng năng lượng tấn công mà không bị thương tổn lớn.
Lam Tuyết bắt đầu những bài học chiến đấu đầu tiên với Liệt Hỏa. Liệt Hỏa không hề thương tiếc hay nương tay. Anh buộc cô phải học cách di chuyển, cách né tránh những đòn tấn công bằng lửa, và cách sử dụng cơ thể để chuyển hướng đòn tấn công của đối thủ một cách hiệu quả nhất.
Lam Tuyết, dù sợ hãi và mệt mỏi, vẫn phải tập luyện điên cuồng. Cô biết rằng, đây là cách duy nhất để cô tồn tại trong thế giới nguy hiểm này và hoàn thành thỏa thuận của mình. Cô quyết tâm thu thập mảnh vỡ và quay lại cuộc sống bình thường của một nữ sinh cấp Ba càng sớm càng tốt.