Một tuần trôi qua kể từ ngày tin tức về vụ tai nạn máy bay được phát sóng, nhưng Hạ Vy vẫn không xuất hiện. Quốc Thiên bắt đầu cảm thấy sự kiên nhẫn của mình bị mài mòn, thay thế bằng một nỗi bất an lạ thường mà chính hắn cũng không muốn thừa nhận. Căn biệt thự vốn đã rộng lớn nay bỗng trở nên thênh thang và lạnh lẽo đến đáng sợ. Không còn mùi hương thức ăn ấm nóng mỗi khi hắn về muộn, không còn những ly trà giải rượu được đặt sẵn trên bàn, và quan trọng nhất là không còn ánh mắt nhẫn nhịn luôn dõi theo từng bước chân của hắn.
Hắn trở về nhà vào một buổi tối muộn, khi Bạch Liên đã ngủ say do tác dụng của thuốc. Quốc Thiên lang thang khắp các hành lang, đôi chân vô thức dẫn hắn đi về phía căn phòng kho ẩm thấp ở cuối dãy – nơi hắn đã nhẫn tâm đẩy vợ mình vào đó để nhường chỗ cho người tình. Cánh cửa phòng kho khép hờ, một mùi ẩm mốc xen lẫn mùi giấy cháy xộc vào mũi. Hắn đẩy cửa bước vào, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin điện thoại hắt lên đống tro tàn trong lò sưởi nhỏ ở góc phòng. Hạ Vy đã đốt sạch tất cả, không để lại lấy một tấm hình hay một mảnh giấy vụn nào có tên mình.
Trong lúc định quay lưng bước ra, gấu giày của Quốc Thiên vấp phải một túi bóng đen bị che lấp sau chiếc giá vẽ gãy. Hắn cúi xuống, tò mò kéo vật đó ra giữa phòng. Bên trong là chiếc váy cưới bằng lụa satin cao cấp mà hắn từng mua cho cô trong một phút ngẫu hứng của ba năm trước. Nhưng giờ đây, chiếc váy ấy không còn nguyên vẹn. Nó bị cắt nát thành từng mảnh nhỏ bằng những đường kéo dứt khoát và căm phẫn. Những hạt ngọc trai đính trên váy rơi vãi trên sàn nhà, lấp lánh như những giọt nước mắt khô khốc.
Ngay dưới đáy túi, kẹp giữa những mảnh vải nát, là một tờ giấy xét nghiệm của bệnh viện bị vò nát nhưng chưa bị đốt cháy. Quốc Thiên run rẩy mở tờ giấy ra, ánh mắt hắn dại đi khi đọc từng dòng chữ trên đó. Đó là kết quả xét nghiệm sẩy thai lâm sàng vào cái ngày hắn ép cô đến bệnh viện để cứu Bạch Liên. Tờ giấy ghi rõ thời gian thai nhi mất đi trùng khớp với lúc hắn đứng ở hành lang mắng nhiếc cô là kẻ vị kỷ.
Lồng ngực Quốc Thiên như có một tảng đá nghìn cân đè nặng, khiến hắn không thể thở nổi. Hắn sững sờ nhận ra rằng sinh linh bị hắn mỉa mai là "trò đùa" hay "vật tế thần" thực sự đã tồn tại, và chính sự tàn độc của hắn đã tước đoạt mạng sống của đứa trẻ đó. Hắn đã giết chết con mình, rồi lại dùng lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục người mẹ đang đau đớn đến tận cùng. Chiếc váy cưới bị cắt nát chính là lời tuyên bố tuyệt giao cuối cùng mà Hạ Vy dành cho hắn. Cô không hề diễn kịch, cô đã thực sự từ bỏ tất cả trước khi bước lên chuyến bay định mệnh ấy.
Hắn ngã quỵ xuống giữa đống vải vụn, tờ giấy xét nghiệm trong tay bị siết chặt đến nhăn nhúm. Lần đầu tiên trong đời, Quốc Thiên cảm thấy sợ hãi sự yên tĩnh của ngôi nhà này. Hắn bắt đầu điên cuồng gọi tên Hạ Vy, hy vọng cô sẽ từ trong bóng tối bước ra và mắng chửi hắn như cách hắn từng làm với cô. Nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa và sự im lặng lạnh thấu xương của căn phòng kho tối tăm. Sự thật bắt đầu gặm nhấm tâm trí hắn: Hạ Vy đã đi thật rồi, mang theo cả sự hận thù lẫn đứa con của hai người tan vào hư vô.