Những ngày sau đó, không gian trong căn biệt thự rộng lớn trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Hạ Vy chọn cách im lặng tuyệt đối, cô đi sớm về muộn và hạn chế tối đa việc chạm mặt cặp đôi kia. Thế nhưng, sự tồn tại của cô trong ngôi nhà này dường như vẫn là một cái gai trong mắt Bạch Liên. Kẻ thứ ba ấy không hài lòng với việc chiếm được phòng ngủ chính, cô ta muốn nhổ tận gốc vị trí người vợ hợp pháp của Hạ Vy.
Chiều hôm ấy, Quốc Thiên vừa bước chân vào cửa sau một ngày làm việc mệt mỏi thì một tiếng hét thất thanh vang lên từ phía cầu thang. Hạ Vy lúc đó đang đứng ở hành lang tầng hai để lấy ít đồ dùng còn sót lại, cô bàng hoàng nhìn thấy Bạch Liên đang đứng ở bậc cao nhất đột ngột ngã lăn xuống phía dưới. Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức Hạ Vy không kịp định thần. Tiếng va chạm khô khốc trên nền đá cẩm thạch khiến những người giúp việc trong nhà đều hốt hoảng chạy ra.
Bạch Liên nằm sõng soài dưới chân cầu thang, gương mặt tái nhợt, đôi tay run rẩy ôm lấy bụng, miệng không ngừng rên rỉ đau đớn. Quốc Thiên lao đến như một cơn gió, anh bế thốc cô ta lên với ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và hoảng loạn. Ngay lúc đó, Bạch Liên khóc nức nở, ngón tay run rẩy chỉ về phía Hạ Vy đang đứng chết trân ở trên cao. Cô ta thều thào trong nước mắt rằng mình chỉ muốn lên hỏi thăm chị dâu, nhưng không ngờ Hạ Vy lại tức giận và đẩy cô ta xuống vì cho rằng cô ta là kẻ cướp chồng.
Ánh mắt của Quốc Thiên lập tức thay đổi. Từ sự lo lắng cho người tình, nó chuyển sang một ngọn lửa giận dữ rực cháy khi nhìn về phía vợ mình. Anh đặt Bạch Liên cho người giúp việc đỡ lấy, rồi sải bước lên cầu thang với khí thế bức người. Hạ Vy chưa kịp mở miệng giải thích bất cứ lời nào thì một luồng gió mạnh tạt qua mặt. Một tiếng "chát" chói tai vang lên giữa không gian tĩnh lặng, khiến tất cả người làm trong nhà đều cúi gàu mặt, không ai dám thở mạnh.
Cú tát mạnh đến mức khiến Hạ Vy ngã khuỵu xuống sàn, khóe môi cô rướm máu, tai trái ù đi vì chấn động. Cô ngước mắt lên, nhìn người đàn ông mình từng yêu sâu đậm bằng một ánh mắt trống rỗng. Quốc Thiên không hề có một chút hối hận, anh gằn giọng từng chữ, mắng cô là loại đàn bà tâm địa rắn độc, nói rằng anh không ngờ cô lại vì ghen tuông mà hóa điên đến mức muốn sát hại một người bệnh tật như Bạch Liên. Anh tuyên bố rằng nếu Bạch Liên có mệnh hệ gì, anh sẽ khiến Hạ Vy phải trả giá bằng cả cuộc đời mình.
Giữa sự sỉ nhục công khai trước mặt những người làm vốn từng kính trọng mình, Hạ Vy không hề khóc. Cô khẽ đưa tay lau vệt máu nơi khóe miệng, cảm nhận sự tê dại lan tỏa từ khuôn mặt vào tận sâu trong tim. Sự thật vốn dĩ không quan trọng với Quốc Thiên, bởi ngay từ đầu anh đã chọn tin vào lời nói của người phụ nữ kia. Cô nhìn theo bóng dáng anh vội vã bế Bạch Liên ra xe để đến bệnh viện, để lại cô cô độc giữa những ánh nhìn thương hại và mỉa mai của kẻ ăn người ở. Trong khoảnh khắc ấy, sợi dây liên kết cuối cùng giữa cô và người đàn ông này đã thực sự đứt đoạn, nhường chỗ cho một sự lạnh lẽo đến thấu xương.