Biết trước hắn không dễ thuần phục, nên mới phải dùng đến thủ đoạn bất đắc dĩ. Tiền Đồng dùng đầu ngón tay khẽ gẩy gẩy chiếc khăn lụa dính vết máu trên án trà, thúc giục:
“Tống công tử?”
Dẫu bản thân không sợ sự uy h**p của nàng, hắn vẫn cần tiếp tục ẩn mình, chờ thời cơ tóm gọn cả gia tộc nàng một mẻ. Câu trả lời ấy, với hắn mà nói, không hề tổn hại nửa phần. Tống Doãn Chấp đáp:
“Chưa.”
Tiểu nương tử dường như rất hài lòng. Nàng thong thả đứng dậy khỏi bồ đoàn, đưa thanh kiếm đồng trong tay tới trước mặt hắn:
“Lang quân cầm cho chắc, ta dẫn chàng về nhà.”