Tiếng kim đồng hồ tích tắc trong phòng khách nhà họ Trịnh không bao giờ nghe giống như sự trôi đi của thời gian. Nó giống như nhịp đập của một trái tim bằng kim loại, đều đặn, lạnh lùng và không khoan nhượng.
Sáu giờ ba mươi phút tối.
Bà Phương đứng trước chiếc gương lớn ở sảnh, đôi tay gầy gò vuốt lại nếp áo dài nhung xanh thẫm không một sợi tơ vương. Bà kiểm tra lại dung mạo mình như một người lính kiểm tra khí giới trước khi ra trận. Phải, mỗi bữa tối trong căn nhà này đều là một trận chiến của những lễ nghi. Bà khẽ xoay mặt chiếc bình gốm trên kệ – một thói quen vô thức – để giấu đi vết rạn nhỏ xíu nằm khuất phía sau vào bóng tối của bức tường.
— “Mọi thứ phải thật hoàn hảo,” bà thì thầm, hơi thở làm mờ đi mặt gương trong tích tắc.
Trên bàn ăn dài bằng gỗ cẩm lai, bộ đồ sứ trắng muốt được sắp xếp chuẩn xác đến từng milimet. Ông Trịnh đã ngồi đó, ở vị trí đầu bàn, tĩnh lặng như một pho tượng tạc từ nỗi uy nghiêm. Ông không nhìn ai, đôi mắt tập trung vào tờ báo tài chính đang đọc dở, nhưng sự hiện diện của ông phủ bóng lên căn phòng, khiến bầu không khí đặc quánh lại.
Khi Minh – cậu con trai duy nhất – bước vào, tiếng kéo ghế của anh vang lên chói tai trên nền sàn đá cẩm thạch. Ông Trịnh khẽ nhíu mày. Chỉ một cái nhíu mày, nhưng đủ khiến Minh khựng lại, đôi vai vô thức chùng xuống.
— “Con về muộn năm phút,” giọng ông Trịnh trầm đục, không ngước lên.
— “Vâng, đường hôm nay kẹt xe, thưa cha.”
— “Lý do chỉ dành cho kẻ thất bại. Ngồi xuống đi.”
Bữa tối bắt đầu trong sự im lặng đặc trưng của nhà họ Trịnh. Tiếng dao dĩa chạm vào sứ nghe lanh lảnh, khô khốc. Ở đây, người ta không trò chuyện, người ta chỉ thực hiện những nghi thức trao đổi thông tin cần thiết. Bà Phương gắp một miếng cá vào bát của Minh, nụ cười trên môi bà đông cứng như một lớp mặt nạ được bôi keo cẩn thận.
— “Minh này, chuyện xem mắt với con gái bên tập đoàn Nam Hải... con đã chuẩn bị đến đâu rồi?”
Minh nhìn miếng cá trong bát, cảm thấy một sự buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Anh nhìn lên bức chân dung gia đình treo đối diện bàn ăn: ba con người trong ảnh đang cười rạng rỡ, hạnh phúc đến giả tạo. Còn ở đây, ngay lúc này, ba con người ấy thậm chí không thể chạm được vào ánh mắt của nhau.
— “Con sẽ không đi, thưa mẹ,” Minh nói, giọng thấp nhưng run rẩy.
Tiếng dao dĩa của ông Trịnh dừng hẳn. Ông từ từ đặt chúng xuống, động tác khoan thai đến mức đáng sợ. Ông ngước mắt lên, đôi mắt sắc lẹm như dao mổ, nhìn thấu qua lớp vỏ bọc phản kháng yếu ớt của con trai.
— “Con vừa nói gì?”
Bà Phương vội vàng đặt tay lên mu bàn tay Minh, đôi tay bà lạnh toát: “Minh, con mệt nên nói sảng phải không? Anh à, nó chỉ đang áp lực công việc thôi...”
— “Con nói,” Minh siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, nơi không ai thấy được, “con sẽ không sống theo kịch bản của cha nữa.”
Một vệt trà đen tràn ra khỏi tách sứ của ông Trịnh khi ông đặt mạnh nó xuống bàn. Vệt nước sẫm màu loang nhanh trên tấm khăn trải bàn trắng muốt, trông như một vết thương đang rỉ máu ngay giữa sự tôn nghiêm của gia đình.