MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhó Tây QuyếtChương 6

Phó Tây Quyết

Chương 6

434 từ · ~3 phút đọc

Anh hơi sững lại, mím môi.

“Vậy gọi là gì?”

Tôi nhếch khóe môi, làm nũng với anh.

“Gọi —— Hạ Hạ.”

Lông mi Phó Tây Quyết run rẩy, dè dặt mở miệng.

“Hạ Hạ…”

“Chi Hạ!”

Cố Văn Ngạn cầm một quyển sổ đi tới từ phía đối diện.

Sau lần ở sân thượng đó, tôi cố ý giữ khoảng cách với cậu ta.

Cậu ta đến nhà tìm tôi mấy lần, tôi đều bảo quản gia từ chối giúp.

“Nhờ có vở ghi của em, lần này môn Lý của anh gần đạt điểm tuyệt đối.”

“Anh biết ngay em là tốt nhất mà, lần này thi tốt, bố anh sẽ đồng ý cho chúng ta nghỉ hè cùng đi Úc nghỉ dưỡng.”

“Đúng rồi, quyển ghi chép kiến thức này em lấy ở đâu thế? Đoán đề chuẩn quá, còn thần hơn cả đề thi thử anh bỏ tiền lớn ra mua nữa.”

Tôi sững người, nghi hoặc nói.

“Tôi đưa vở ghi cho cậu lúc nào?”

Cậu ta mở quyển sổ trong tay ra, đó chính là bản photocopy của cuốn sổ ghi lỗi sai Phó Tây Quyết soạn cho tôi.

Không khí đột nhiên đông cứng lại.

Phó Tây Quyết từ từ buông tay tôi ra, ánh sáng trong đáy mắt từng chút một tắt lịm trở về tĩnh lặng chết chóc.

Tôi hoảng hốt kéo anh lại.

“Anh hiểu lầm rồi, tôi không lợi dụng anh để dạy kèm cho tôi…”

Anh nghiêng người tránh đi, lạnh nhạt nói.

“Đại tiểu thư, người không cần giải thích với tôi.”

5

Phó Tây Quyết không về nhà.

Mãi đến khi có bạn bè nói với tôi có người bắt gặp Phó Tây Quyết ở hộp đêm.

Tôi phóng to bức ảnh trong khung thoại.

Trong ảnh, Phó Tây Quyết bị một đám người vây quanh ngồi giữa phòng bao.

Dưới hàng mi ướt át, là đôi mắt xám xịt của anh.

Cổ áo sơ mi bung hai cúc, xương quai xanh trắng nhợt dưới ánh đèn mờ ảo tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như men sứ.

Suy đồi như đóa bỉ ngạn hoa mỹ lệ lại sắp tàn úa.

“Chi Hạ, anh đi tìm cậu ta giúp em…”

Cố Văn Ngạn nắm lấy cổ tay tôi, ánh mắt sau cặp kính dịu dàng mà đầy lo lắng.

“Nơi đó phức tạp lắm, cậu ta tự cam chịu sa đọa đi tiếp rượu, em không cần phải đặt sự an toàn của mình vào đó.”

“Hơn nữa bạn học Phó lòng tự trọng cao như vậy, em đường đột đến đó chỉ khiến cậu ta khó xử thêm.”

Tôi bỗng nhớ lại kiếp trước, những lời đồn về việc Phó Tây Quyết làm việc ở quán bar đêm lan truyền khắp trường.