MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ TàChương 10: Deadline từ cõi chết: Bản báo cáo bị nguyền rủa

Phòng 13: Ban Phong Thủy & Trừ Tà

Chương 10: Deadline từ cõi chết: Bản báo cáo bị nguyền rủa

1,112 từ · ~6 phút đọc

Đồng hồ trên vách tường hầm B3 điểm đúng 11 giờ đêm. Khả Ái gục đầu bên bàn làm việc, xung quanh là ba vỏ ly trà sữa đường đen đã cạn sạch trân châu. Trước mặt cô, màn hình laptop đang nhấp nháy một tập tin Word có cái tên gây ám ảnh nhất nhân loại: Bao_cao_tong_ket_quy_FINAL_v2_fix_final.docx.

"Khả Ái, xong chưa em? Sếp Tổng cần bản này trước 8 giờ sáng mai để đi họp với Hội đồng Quản trị (và cả Hội đồng Pháp sư)," tiếng sếp Cao Triết vọng ra từ phòng riêng.

Khả Ái uể oải gõ phím: "Sếp ơi, em gõ được một dòng là máy nó hiện màn hình xanh một lần. Cái vía của em đang biểu tình vì buồn ngủ đấy."

"Cố lên em, xong bản này anh ký duyệt cho em nghỉ bù... mười lăm phút vào sáng mai," Cao Triết động viên một cách đầy bủn xỉn.

Đúng lúc đó, không khí trong văn phòng bỗng dưng đặc quánh lại. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột khiến hơi thở của Khả Ái hóa thành làn khói trắng. Chiếc máy in ở góc phòng – vốn đã bị Khả Ái làm hỏng từ tuần trước – bỗng nhiên tự khởi động, tiếng bánh răng nghiến vào nhau nghe rợn người.

Xoẹt... xoẹt...

Một tờ giấy trắng từ từ trồi ra. Khả Ái nheo mắt nhìn qua gọng kính tròn. Trên tờ giấy không phải là biểu đồ tăng trưởng, mà là những dòng chữ viết bằng thứ mực đỏ tươi như máu: "TRẢ... DEADLINE... CHO... TA..."

"Anh Lâm! Có biến!" Khả Ái hét lên nhưng nhận ra Lâm IT đã đeo tai nghe chống ồn và ngủ thiếp đi trên đống ổ cứng. Gia Bảo thì đã về từ sớm để đi đắp mặt nạ vàng 24K.

Một bóng đen rách rưới từ từ trồi lên từ khay chứa giấy của máy in. Đó là một vong hồn với gương mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm còn nặng hơn cả Khả Ái, cổ đeo một chiếc thẻ nhân viên đã cũ nát từ những năm 90.

"Tôi là... kế toán trưởng tiền nhiệm..." Hồn ma rên rỉ. "Mười lăm năm trước, tôi đã gục xuống ngay tại bàn này khi đang làm dở bản báo cáo quý 4... Tôi không thể đầu thai nếu bản báo cáo chưa được... duyệt..."

Khả Ái nhìn hồn ma, rồi nhìn bản báo cáo của mình. Cơn buồn ngủ và nỗi sợ bị trừ lương đã lấn át cả nỗi sợ tâm linh. Cô đập bàn đứng dậy, vía nặng tỏa ra khiến chiếc đồng hồ thông minh trên tay cô phát nổ "bùm" một phát, khói bốc nghi ngút.

"Bác ơi là bác!" Khả Ái quát. "Bác chết rồi bác nghỉ ngơi đi chứ! Bác ám vào cái máy in làm gì? Em đang chạy deadline đã muốn phát điên rồi, bác còn hiện ra đòi báo cáo là sao?"

Hồn ma khựng lại, có vẻ hơi sốc trước thái độ của cô thực tập sinh. Hắn định dọa thêm một chút, nhưng vừa định tiến lại gần, hắn đã cảm thấy một luồng năng lượng hỗn loạn từ Khả Ái tràn tới. Linh thể của hắn bắt đầu bị nhiễu sóng, hình ảnh nhòe đi như một tivi mất tín hiệu.

"Vía... vía gì mà nặng dữ vậy con?" Hồn ma lắp bắp.

"Vía của người nghèo đấy bác ạ!" Khả Ái chộp lấy cái máy hủy tài liệu (Cổng trục xuất linh hồn) kéo lại gần. "Bây giờ thế này, bác đưa cái bản báo cáo dở dang của bác đây. Em nhập nó vào file Excel của em, coi như hoàn thành di nguyện cho bác. Xong xuôi bác biến lẹ cho em nhờ, không em tống bác vào máy hủy tài liệu này cho bác đi tái chế luôn bây giờ!"

Trước sự hung dữ của một nhân viên văn phòng đang bị deadline dồn vào đường cùng, vị kế toán trưởng tiền nhiệm bỗng thấy mình nhỏ bé hẳn. Hắn run rẩy đưa ra một xấp giấy vàng ố, đầy những con số âm dương hỗn loạn.

Khả Ái đeo găng tay cách điện, giật lấy xấp giấy. Cô bắt đầu gõ phím điên cuồng. Kỳ lạ thay, khi có năng lượng của hồn ma cộng hưởng, cái laptop của cô không bị màn hình xanh nữa mà chạy nhanh như siêu máy tính. Các con số tự nhảy vào ô, các biểu đồ tự vẽ thành hình rồng bay phượng múa.

Ba mươi phút sau.

"Xong! Bác xem đi!" Khả Ái xoay màn hình lại.

Hồn ma nhìn vào bản báo cáo được trình bày bằng PowerPoint lung linh, có hiệu ứng chuyển động và cả âm thanh chim hót. Hắn xúc động đến mức rơi ra hai giọt lệ bằng mực đen: "Đẹp... đẹp quá... Cuối cùng cũng được duyệt..."

Khả Ái không đợi hắn kịp cảm động xong, cô chộp lấy con dấu đỏ "Ấn của Địa Phủ" của chị Mỹ Lệ (vốn được chị cho mượn để chặn giấy), đóng một phát "Cộp" vào tờ giấy báo cáo của hồn ma.

"Đã duyệt! Đi đầu thai đi bác!"

Một luồng sáng vàng chói mắt bùng lên từ con dấu. Hồn ma kế toán trưởng từ từ tan biến, gương mặt hiện lên vẻ thanh thản lạ kỳ. Trước khi biến mất hoàn toàn, hắn còn kịp thì thầm: "Cảm ơn con... chúc con... không bị trễ KPI..."

Sáng hôm sau, 8 giờ đúng.

Sếp Tổng bước vào Phòng 13, cầm bản báo cáo trên tay với vẻ mặt kinh ngạc: "Cao Triết, bản báo cáo này xuất sắc ngoài mong đợi. Không những số liệu chính xác mà khi đọc xong, tôi cảm thấy tâm hồn rất thanh thản, như vừa được đi xông hơi vậy."

Cao Triết cười hỉ hả, liếc nhìn Khả Ái đang ngủ gật trên bàn: "Dạ, là do thực tập sinh bên em 'vắt kiệt tinh hoa' để làm đấy ạ."

Khả Ái giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy chữ "vắt kiệt". Cô chỉnh lại kính, nhìn sếp Tổng rồi nhìn Cao Triết: "Sếp ơi... vụ tối qua... có được tính là làm thêm giờ không ạ?"

Cao Triết thu lại nụ cười, lật cuốn sổ tay: "Em làm hỏng một chiếc đồng hồ thông minh và một chiếc máy in của phòng. Tiền thưởng báo cáo xuất sắc vừa đủ bù tiền sửa máy. Hòa nhé!"

Khả Ái thở dài một tiếng dài thượt, gục đầu xuống bàn. Hồi 1 của hành trình tại Phòng 13 khép lại bằng một bản báo cáo đầy oán khí, nhưng cô biết rằng, những "bug" tâm linh thực sự của cái tập đoàn này mới chỉ bắt đầu lộ diện.