Trong khi Khả Ái còn đang bận rộn tính toán xem liệu sếp Cao Triết có thực sự chuyển khoản hai trăm nghìn tiền thưởng trà sữa hay không, thì tại trung tâm điều hành của Phòng 13, một cuộc khủng hoảng "băng thông âm giới" đang diễn ra.
Lâm IT, với đôi mắt thâm quầng sau cặp kính mười độ, đang gõ phím với tốc độ ánh sáng. Ba màn hình trước mặt anh hiện lên hàng ngàn dòng mã nhị phân đỏ rực. Một biểu tượng cảnh báo hình đầu lâu đeo tai nghe liên tục nhấp nháy trên server trung tâm.
"Sếp! Hệ thống tường lửa 'Bát Quái 4.0' bị hack rồi!" Lâm hét lớn mà không thèm rời mắt khỏi màn hình.
Cao Triết lững thững đi tới, tay cầm chiếc iPad Pro: "Hack? Ma quỷ bây giờ cũng biết dùng SQL Injection à?"
"Không, chúng dùng một phương thức cổ điển hơn: 'Báo mộng từ xa'. Chúng đang gửi hàng triệu gói dữ liệu ảo giác vào hệ thống mạng nội bộ của tập đoàn. Nhân viên phòng IT trên tầng 15 đang bắt đầu thấy mã nguồn biến thành sâu bọ, còn ổ cứng thì phát ra tiếng khóc thét. Nếu không chặn đứng, toàn bộ dữ liệu kế toán của tập đoàn sẽ bị... ám."
"Khả Ái! Gia Bảo! Vào vị trí!" Cao Triết ra lệnh.
Gia Bảo lập tức rút chiếc bàn phím cơ dát vàng ra – một món đồ nghề mới mà anh ta vừa tậu sau khi cái cũ bị Khả Ái làm chập mạch. "Tôi sẽ dùng bộ gõ 'Phục Ma' để thanh tẩy server!"
"Cậu chỉ tổ làm rối thêm thôi," Lâm IT gằn giọng. "Khả Ái, tôi cần cô. Không phải bằng bùa chú, mà bằng cái 'vía' hỗn loạn của cô. Tôi đã chế ra một thiết bị chuyển đổi: Máy quét Router tâm linh."
Lâm đẩy tới trước mặt Khả Ái một thiết bị trông giống như cái lồng chim bằng đồng, bên trong là một chiếc Router 5G có dán chi chít các loại kẹp bướm (Binder Clips) đã được trì chú.
"Cô chỉ cần đặt tay lên cái lồng này," Lâm giải thích. "Năng lượng của cô sẽ được lọc qua các kẹp bướm, sau đó truyền thẳng vào đường dây cáp quang. Vía của cô sẽ đóng vai trò như một loại virus cực độc đối với ma quỷ, quét sạch mọi thực thể đang trú ngụ trong hệ thống mạng."
Khả Ái nhìn cái thiết bị trông có vẻ dễ cháy nổ đó, rụt rè hỏi: "Anh Lâm... cái này có làm nổ máy chủ không? Nếu cháy server là chị Mỹ Lệ trừ hết lương cả đời của em đấy."
"Tôi đã tính toán rồi. Xác suất nổ chỉ là 5% thôi. Làm đi, vì tương lai của trà sữa đường đen!" Lâm cổ vũ.
Khả Ái hít một hơi thật sâu, gỡ bớt mấy chiếc vòng dâu tằm trên tay ra để "mở khóa" công suất. Cô đặt cả hai bàn tay lên chiếc lồng đồng.
Xoẹt! Xoẹt! Bùm!
Ngay lập tức, những sợi dây cáp quang chạy quanh phòng B3 bắt đầu phát ra ánh sáng màu vàng chanh – màu của bút dạ quang Highlight. Khả Ái cảm thấy như có một luồng luân chuyển cực nhanh chạy qua não mình. Trong phút chốc, ý thức của cô như được kết nối với toàn bộ mạng lưới của tập đoàn.
Cô thấy hàng ngàn "con sâu" đen kịt đang bò lổm ngổm trong các thư mục dữ liệu. Đó là những linh hồn của những coder đã mất nhưng vẫn còn oán hận vì dự án bị hủy, đang cố gắng phá hoại mã nguồn.
"Cút ra hết cho tôi!" Khả Ái quát khẽ trong tâm tưởng.
Vía của cô, vốn đã nặng mười tấn, nay được tăng cường bởi hệ thống Router 5G, càn quét qua các server như một cơn bão cát. Những con sâu đen kia vừa chạm vào "luồng vía Khả Ái" là lập tức bị đoản mạch, biến thành những đoạn code 0 và 1 vô hại.
Trên tầng 15, các nhân viên IT bỗng thấy màn hình máy tính của mình sáng rực lên một màu vàng neon dịu mắt. Tiếng khóc thét biến mất, thay vào đó là mùi hương trầm phảng phất phát ra từ... khe tản nhiệt.
"Đã xong!" Lâm IT hét lên khi thấy biểu đồ âm khí trên màn hình rơi thẳng xuống mức an toàn. "Tường lửa đã được khôi phục! Tôi đã cài đặt thêm một đoạn mã 'Vía Khả Ái' vào nhân hệ điều hành. Từ nay, con ma nào dám bén mảng vào server sẽ bị giật điện linh hồn ngay lập tức."
Khả Ái buông tay ra, chiếc lồng đồng nóng ran và bốc lên một mùi khét đặc trưng của nhựa cháy. Chiếc đồng hồ thông minh rẻ tiền trên tay cô lần này không nổ, nhưng mặt kính đã hiện lên một dòng chữ: "System Overload - Please see a thầy cúng".
"Sếp Cao," Khả Ái thở hổn hển, "lần này là OT (làm thêm giờ) đặc biệt đúng không? Em cảm giác mình vừa đi đánh nhau với cả một đội quân ma máy tính."
Cao Triết nhìn đống thiết bị cháy sém, rồi nhìn sang Lâm IT đang hân hoan. Ông bấm bấm iPad một hồi rồi gật đầu: "Được, ghi nhận công lao. Tối nay Phòng 13 sẽ đi ăn liên hoan mừng tường lửa mới. Gia Bảo khao!"
"Tại sao lại là tôi?!" Gia Bảo hét lên trong khi tay vẫn đang cầm thanh kiếm gỗ sưa chưa kịp vung phát nào.
"Vì cậu nãy giờ chỉ đứng xịt khoáng làm ướt cả sàn nhà của tôi, tốn tiền thuê lao công dọn dẹp," Cao Triết tỉnh bơ đáp.
Khả Ái cười khổ, chỉnh lại chiếc kính gọng tròn. Cô nhận ra rằng ở Phòng 13 này, năng lực phá hoại của mình không còn là một cái "dớp" đáng sợ nữa, mà nó đã trở thành một loại vũ khí công nghệ cao. Chỉ có điều, cô thầm hy vọng buổi liên hoan tối nay sẽ không có món nào cần dùng đến điện, kẻo cô lại vô tình làm cả nhà hàng tối om thì thật là... ngại với Gia Bảo.