Cuộc sống làm việc bí mật kéo dài, sự mệt mỏi là không thể tránh khỏi.
Một buổi tối, vì quá mệt mỏi sau khi dịch một cuộn thư khó, Yên Nhiên vô tình ngủ gục trên bàn làm việc trong tư thế nghiêm trang quen thuộc.
Tiêu Cảnh Du bước vào, thấy cảnh đó, hắn im lặng. Hắn không đánh thức nàng, cũng không trêu chọc. Hắn nhẹ nhàng khoác chiếc áo choàng của mình lên vai nàng, sau đó kéo một chiếc ghế ngồi bên cạnh, âm thầm đọc sách và canh gác cho nàng.
Thẩm Yên Nhiên tỉnh dậy, thấy chiếc áo choàng ấm áp trên vai và hình bóng vững chãi của hắn bên cạnh. Nàng thấy xấu hổ, nhưng cũng thấy an toàn tuyệt đối.
"Vương Gia..."
"Đừng nói gì," Tiêu Cảnh Du ngắt lời, giọng hắn nhẹ nhàng và trầm ấm. "Người đã quá mệt mỏi rồi. Hãy để ta chăm sóc người. Sự nghỉ ngơi là cần thiết cho một mưu sĩ giỏi."
Hắn không hề có ý đồ vượt qua ranh giới, chỉ có sự tôn trọng và chăm sóc chân thành. Khoảnh khắc đó, Yên Nhiên cảm thấy ranh giới trong tim nàng đã bị xóa nhòa một chút.