628 từ · ~4 phút đọc
Nguyên Dao vừa mới trải qua cơn cực khoái, làm sao có thể chịu đựng được sự tấn công từ trên và dưới của hắn? Chưa kịp bị đâm vài cái, nàng đã không kìm được xoay đều hông như một con rắn nước, gương mặt nhỏ bé của nàng vừa đau đớn và xấu hổ, vừa tràn ngập cảm giác sung sướng. Đôi răng trắng bóng cắn chặt vào đôi môi dưới đỏ tươi, nhưng nàng vẫn không kiềm chế được những âm thanh rên nho nhỏ.
Mặc dù sau khi kết hôn với Chu Húc, nàng cũng có những đêm chăn gối, nhưng Chu Húc luôn quan tâm đến sự yếu đuối của nàng, không bao giờ khiến nàng phải chịu đựng sự thô bạo, tất nhiên những trải nghiệm tình dục trước đó trên giường mà nàng trải qua đều dịu dàng nhẹ nhàng. Tuy nhiên, hôm nay, tên cầm đầu lại đối xử rất thô bạo với nàng. Nhưng Nguyên Dao không ngờ chuyện ngày hôm nay sẽ khơi dậy ham muốn sâu thẳm nhất trong lòng mình.
Chỉ trong một khoảnh khắc, nàng đã không tự giác mà bị cuốn theo nhịp đâm của hắn.
Dương Thanh nói đúng, lý do mà nàng không phản kháng hay chống cự là để đảm bảo an toàn cho trượng phu mình. nàng mơ mơ màng màng nghĩ, tìm một lý do để tránh khỏi sự thật đau lòng.
Nhìn thấy kiều thê của mình đang vặn vẹo như một con rắn trắng trong vòng tay của nam nhân khác, hơi thở của Chu Húc trở nên ngày càng nặng nề. Đôi mắt hắn cứ mải mê nhìn vào bàn tay đang mạnh mẽ đâm vào âm hộ hồng hào của thê tử, ước gì hắn có thể thay thế nó.
Lỗ huyệt của nữ nhân này rất chặt, mỗi lần hắn đâm vào đều bị nó đâm vào đến mức không thể đẩy tiếp về phía trước. Tuy nhiên, vì hắn tự hào mình là một quân tử z không bao giờ nỡ làm tiểu thê tử trải qua nhiều đau đớn, nên hắn luôn không chơi theo ý mình.
Nhưng chẳng ngờ, hắn thiệt thòi kiềm chế, những tên khốn khác lại được lợi. Nếu đã biết như vậy, hắn đã nên thỏa mãn dục vọng của mình từ trước, giúp nương tử thỏa mãn.
"Chu Thiếu Gia hình như rất khó chịu thì phải" Dương Thanh nhìn Nguyên Dao sắp cao trào tuôn dâm thủy, hắn liền rút ngón tay đang hưởng thụ khoái cảm ra, ánh mắt lộ ra vẻ đầy ý đồ nhìn về phía côn thịt đang căng lên của Chu Húc: “Phu nhân Chu, phu quân nàng đau đớn như vậy, sao nàng không tới an ủi hắn đi?"
Nguyên Dao đang mơ mơ màng màng liền tỉnh táo lại, tên cướp này muốn làm gì?
Không lẽ…
"Nàng nghĩ đúng rồi," Dương Thanh đẩy nàng khỏi đùi của mình. “Là một nương tử, trước tiên nàng phải hầu hạ trượng phu cho mình thật tốt, không phải sao?”
"Không... không được..." Nguyên Dao không ngờ tên khốn này đột ngột có những suy nghĩ đen tối tục tĩu như vậy, nàng vô thức từ chối. "Ta không thể..."
"Ngoan nào." Dương Thanh vuốt nhẹ trên khuôn mặt của nàng: "Hãy coi đó là một lệnh của ta. Nếu như nàng không chịu, ta sẽ cắt đứt đường con cháu của Chu Thiếu Gia. Nàng xem, Chu Thiếu Gia có phải đang rất đau đớn không? Làm thê tử hắn, nàng nên thỏa mãn dục vọng của phu quân mình."
Nghe những lời của Dương Thanh, Nguyên Dao lại nảy sinh một suy nghĩ: Đây không phải là ý muốn của mình, nàng bị ép buộc phải làm chuyện xấu hổ này.