MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhú Ông Biến Thái Truyền KỳChương 19

Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ

Chương 19

356 từ · ~2 phút đọc

Trở về phòng, toàn thân Phùng Dịch Phong tỏa ra lạnh lẽo như phủ một tầng băng, anh lấy thuốc mỡ bôi lên vết thương cho cô.

May mà không bị xước da, nếu không chắc còn phải đi chích ngừa uốn ván.

Hiểu Nhi nhìn dáng vẻ vô cùng lạnh lùng của anh, trong lòng đột nhiên cảm thấy ấm áp. Đột nhiên cô bỗng cảm thấy anh cũng không xấu xa như cô tưởng tượng, ít nhất trước mắt người khác anh mãi mãi che chở cho cô.

Điểm này hoàn toàn khác với Trương Việt Khánh.

Hiểu Nhi dựa vào bả vai anh, cô duỗi tay ra ôm chặt anh: “Xin lỗi, tôi đã gây rắc rối cho anh rồi. Không phải tôi cố ý đâu, tôi vốn nghĩ trước khi rời khỏi đây muốn đến chơi với bà nội một lát…”

Không biết tại sao bỗng nhiên Hiểu Nhi rất muốn ôm anh.

Cơ thể Phùng Dịch Phong cứng ngắc, máu trong người như đông lại, hồi lâu cũng không nhúc nhích, khóe mắt cứ nhìn đăm đăm về người phụ nữ trong lòng đang ôm anh.

Đúng đấy! Là phụ nữ đấy!

Bình thường anh ghét nhất là “phụ nữ”, không ngờ trong lúc anh cần sự ấm áp nhất, cô đã mang đến cho anh.

*

Một lần vấp là một lần bớt dại, lúc ra ngoài lần nữa Hiểu Nhi đã hoàn toàn đề phòng, theo sát Phùng Dịch Phong, nếu có thể tránh không chạm vào thứ gì, cô sẽ không đụng đến, nếu có thể không nói chuyện cô sẽ không mở miệng.

Lúc ăn cơm tối, bà nội đương nhiên cũng nhận ra khác thường, thật ra bà đều biết cả.

Vì vậy lúc Phùng Hương Hương giở thói giận dỗi không ăn cơm, bà đã bảo mẹ Phùng đi gọi, bữa cơm này vẫn là bữa cơm đoàn viên.

Lúc ngồi vào bàn ăn, Phùng Hương Hương vẫn trề môi, viền mắt hơi phiếm hồng nói: “Bà nội…”

Bà cụ “ừ” một tiếng rồi nói: “Con cũng là người sắp gả cho người ta rồi, còn giở tính trẻ con như vậy, đều là do chiều hư mà ra.”