MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhú Ông Biến Thái Truyền KỳChương 28

Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ

Chương 28

493 từ · ~3 phút đọc

Nắm chặt túi xách, Hiểu Nhi chỉ thấy đầu mình ong ong, cho đến lúc một bàn tay lạnh lẽo đặt lên tay cô

“Hiểu Nhi?”

Như phản xạ có điều kiện, Hiểu Nhi giật mình lùi về sau một bước, kéo giãn khoảng cách giữa hai người:

“Xin lỗi, tôi không hào phóng đến thế! Cô có hạnh phúc hay không, chẳng liên quan gì đến tôi! Nhưng có một điều, cô có thể hoàn toàn yên tâm, người đàn ông của cô, bây giờ chẳng xứng xách dép cho tôi!”

Nói xong, Hiểu Nhi quay người bước đi thật nhanh, cổ họng không hiểu sao vẫn thấy đắng chát.

Ánh chiều tà cũng như tình yêu đã dần phai nhạt ấy, dần dần không còn nữa.

Bởi cuộc gặp mặt này, Hiểu Nhi quên cả đi siêu thị, vào đến cửa nhà cũng thất thần, đến chiếc Rolls-Royce lướt qua mình cũng không biết.

Cho đến khi thấy đèn phòng khách sáng, cô mới hoàn hồn, thò đầu vào nhìn, phát hiện một bóng người cao lớn đang đứng cạnh quầy bar, lúc này Phùng Dịch Phong đã đổi một bộ đồ mặc ở nhà, đang rót rượu vang.

“Ông xã, hôm nay về sớm thế?”

Cô bước lên, dựa vào anh, dựa vào lồng ngực anh khịt khịt mũi, cô lẩm bẩm với chất giọng khàn khàn dịu dàng: “Anh ăn cơm chưa?”

Hơi thở quen thuộc của người đàn ông và cái ôm ấm áp khiến trái tim cô như bình tĩnh lại.

Phùng Dịch Phong chầm chậm quay người lại, liếc cô một cái: “Càng ngày càng bẩn!”

Quần áo cũng không thay, đã ôm anh rồi!

Ánh mắt anh rõ ràng là ghét bỏ, nhưng vẫn không đẩy cô ra, giọng điệu cũng không quá ác liệt. Hiểu Nhi đã khống chế được tâm trạng mình, cô cười hì hì, bước lên trước mặt anh, còn cọ cọ vào lòng anh:

“Nhớ anh mà!”

Thấy tay cô cầm túi đồ, Phùng Dịch Phong giãn chân mày: “Gì đấy?”

“Ơ…”

Không đợi cô trả lời, Phùng Dịch Phong đã nhanh chóng lấy ra, dưới ánh đèn, chất vải xuyên thấu cùng ánh đỏ lấp lánh hiện ra, Hiểu Nhi ngại ngùng đỏ mặt, đưa tay cướp về:

“Trả em!”

Tuy quan hệ của hai người đã khá thân thiết, nhưng dù gì cũng là đồ vật tế nhị, lấy ra ngoài hẳn như vậy khiến cô rất ngại, chốc lát, có một cảm giác bị bóc trần ngay trước mặt anh.

“Mặc cho anh xem!”

“Hả?” Đón lấy ánh mắt nóng bỏng của anh, mặt Hiểu Nhi càng đỏ hơn, ánh mắt vô thức lướt qua biểu tượng đôi bướm thêu kia, lòng cô giật nảy một cái.

Cô chọn kiểu dáng này, thực ra là cũng không định mặc, mà là vì nhãn hiệu của nó, cộng với giá tiền vừa túi, bây giờ xem ra bộ váy này không phải là gợi cảm bình thường đâu, mà đến màu sắc của nó cũng như có ngụ ý vậy.