MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhú Ông Biến Thái Truyền KỳChương 40

Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ

Chương 40

549 từ · ~3 phút đọc

Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ

CHƯƠNG 40: ĐẸP CHO CHỒNG XEM

Bỗng nhớ ra gì đó, anh quay người lại, lấy một chiếc hộp ra: “Quà!”

Hộp Dior?

Trước kia cô rất thích nhãn hiệu này!

Không ngờ anh sẽ mua quà cho mình, Hiểu Nhi rất vui mừng. Cô mở ra xem, bên trong là một hộp son, đủ mười tám màu, phía dưới còn có ba lọ nước hoa mini, tinh tế giống như một sản phẩm nghệ thuật, đến chiếc hộp cũng tỏa ra hương thơm.

“Lãng phí! Có ai mua son như thế này đâu! Có điều, em rất thích!”

Bình thường đi làm, cô cũng cần trang điểm, son môi là món đồ thiết yếu, bạn đang đọc tại truyen.one, cũng là thứ mà cô dùng nhiều nhất, Có những lúc thời gian gấp rút, cô chỉ đánh son là xong.

Không phải màu son nào cũng hợp với cô, nhưng cô biết, anh đã có lòng rồi. Ôm chặt anh, Hiểu Nhi nhón chân, hôn khẽ lên môi anh:

“Cảm ơn anh!”

Trong lòng dâng tràn hạnh phúc, Hiểu Nhi có ảo giác mình được cưng chiều, so sánh phần miêu tả màu sắc của từng thỏi son, cô chọn một màu bình thường hay dùng, mở gương ở hộp ra, thoa son:

“Ông xã, đẹp không?”

Môi của cô, ẩm ướt mềm mại, vô cùng đầy đặn, căng mọng, hình dáng môi rất tự nhiên, quyến rũ và có cả một chút đáng yêu, tràn đầy cảm giác mị hoặc nhưng lại không dễ dãi.

Đứng ở góc độ của một người đàn ông, cô quả thật hoàn mĩ đến không có gì để soi mói. Dáng người vừa vặn, từng bộ phận trên cơ thể đều đẹp, đặc biệt là khi trên giường, cô là một vưu vật khiến anh mất hồn.

Khẽ ôm lấy cô, Phùng Dịch Phong cắn nhẹ vào tai cô: “Rất quyến rũ! Đột nhiên có hơi hối hận rồi…”

“Hả?”

“Không nên mua món quà có thể câu hồn đoạt phách người khác này cho em!”

Anh chưa từng mua quà cho phụ nữ, thật ra anh vốn dĩ cũng không có ý thức về việc này. Món quà này là ngẫu nhiên mà thôi, anh đi ăn bữa cơm xã giao, lúc trở về, có đi vào trung tâm thương mại cùng bạn. Anh gặp một đôi tình nhân, người đàn ông mua cho cô gái kia một thỏi son, mà cô ấy đã cười rất vui vẻ, còn ôm lấy người đàn ông đó hôn vài cái khen ngợi, làm ai đi qua cũng phải chú ý nên anh cũng muốn mua về tặng cô.

Nhưng anh không biết chọn màu gì, nhân viên bán hàng có gợi ý nhưng anh cũng không chắc nó có hợp với cô hay không, liền dứt khoát mua mỗi màu một thỏi, còn bảo cửa hàng gói vào một hộp quà tinh tế. Đây là phiên bản giới hạn, dù sao muốn mua hết tất cả cũng phải đợi chuyển hàng về, anh đã phải đợi mất ba ngày trời.

Khẽ mím môi, Hiểu Nhi cười đến mức híp mắt lại: “Hihi! Chỉ đẹp cho ông xã xem thôi!”

Món quà này làm Hiểu Nhi vui vẻ không thôi, không phải bởi vì đó là món quà hàng hiệu, mà vì anh đã nhớ đến cô!