MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhú Ông Biến Thái Truyền KỳChương 45

Phú Ông Biến Thái Truyền Kỳ

Chương 45

385 từ · ~2 phút đọc

Phùng Dịch Phong.

Cửa phòng đã đóng lại, nhưng bóng người ngạo nghễ cùng với ánh mắt sáng lấp lánh kia vẫn cứ lởn vởn trong đầu cô chưa đi.

Anh ở bên trong, lại còn đang ôm một người phụ nữ!

Tuy không thấy rõ người phụ nữ đó trông như thế nào nhưng khoảnh khắc đó, Hiểu Nhi vẫn kịp nhìn thấy mái tóc đen dài suôn mượt, cô ta mặc váy bó sát màu trắng, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai. Đôi chân dài, thẳng tắp, trắng nõn, đi một đôi giày cao gót gợi cảm, dây mảnh, màu bạc lấp lánh.

Tim Hiểu Nhi như bị thứ gì đó bóp chặt, cô đứng thừ ra đó rất lâu. Đột nhiên cô cảm thấy mình như con gà trống chọi thua, cả cơ thể dường như trong nháy mắt rệu rã, cô lại quay người đi, bước chân nặng nề hơn mấy phần.

Hiểu Nhi ở trong phòng vệ sinh rất lâu, cô cảm thấy cực kỳ cô đơn, tự đáy lòng có cảm giác đau khổ khó tả đang dần lên men, giày vò mỗi một dây thần kinh yếu ớt của cô.

Hiểu Nhi nặng nề thở dài một hơi, cô phát hiện vành mắt của mình đã ướt đẫm, cảm giác đó giống như trở về buổi tối bị vứt bỏ ba năm trước.

“Không sao đâu! Dù sao sống hai mươi năm thoải mái không phải lo nghĩ gì, thì gặp lận đận chuyện tình cảm cũng dễ hiểu. Anh ta không nợ mình! Mình có ba có mẹ là đủ rồi… ”

Hiểu Nhi hít một hơi thật sâu, tự an ủi bản thân, sau đó chỉnh trang, dọn đồ chuẩn bị về nhà.

Cô cúi đầu ủ rũ bước ra ngoài, đột nhiên một bóng màu đen phủ xuống, cô theo bản năng dịch qua một bên, mà bóng đen kia giống như hình với bóng, cô dịch về phía nào, đôi giày da màu đen cũng dịch theo bên đó.

Hiểu Nhi nhăn mũi, chậm rãi ngước mắt lên, lập tức đầu óc mông lung.

Trương… Việt Khánh?

Cuối cùng cũng không tránh được.

Bốn mắt nhìn nhau, Hiểu Nhi nhăn mặt: Anh ta có ý gì?

Cô chưa kịp lên tiếng, thì một giọng nói lạnh lùng, mỉa mai đã cất lên trước: “Trinh đã mang thai !”