Mưa rả rích như rót xuống mái ngói, tiếng nước đập vào hồ làm không gian Ma cung thêm phần ẩm ướt và lạnh lẽo. Tô Vân Dao đứng ở bậc thang dẫn vào đại sảnh, ôm chặt chiếc áo choàng mỏng, tim đập loạn nhịp. Không gian xung quanh tối sẫm, chỉ lác đác ánh đèn lồng đỏ treo cao, gió thổi qua như tiếng thì thầm của ngàn năm linh hồn.
Cô, một người phàm, chưa từng bước chân vào Ma giới, giờ đây lại phải đối diện với hôn nhân định mệnh mà chính mình cũng chưa hiểu nổi. Mẹ nàng, vì mục đích hòa hợp giữa hai giới, đã quyết định đem nàng gả thay công chúa. Thoáng giây đầu tiên bước vào cung Ma, cảm giác lạnh lẽo khiến cô muốn rút lui, nhưng đã quá muộn.
Bước chân của Tô Vân Dao rung lên khi cô tiến vào đại sảnh. Cảnh vật trước mắt khiến cô tròn mắt: những bức tượng đá khắc hình Ma tộc với đôi mắt hổ phách sáng lấp lánh, bức tranh tường vẽ các trận chiến giữa thần và ma loang lổ máu, và những ánh lửa ma thuật xanh lè nhảy múa trên tay các Ma quan canh giữ. Không gian vừa đẹp vừa đáng sợ, đẹp đến mức khiến người ta quên cả sợ hãi, đáng sợ đến mức không dám thở mạnh.
Đến trung tâm, một chiếc ghế bằng đá đen như bóng đêm đứng sừng sững. Trên đó, Hàn Dạ Trì – Ma Vương mà cả Ma giới khiếp sợ – ngồi, lưng thẳng, tay đặt trên đùi. Dáng người hắn uy nghi, ánh mắt như băng, nhưng thoáng qua, cô bỗng thấy có gì đó… quen thuộc.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu hút, nhìn thẳng vào cô. Lúc đó, trái tim Tô Vân Dao dường như đứng lại. Một giây – hai giây – và rồi, giọng nói của hắn vang lên, lạnh lùng nhưng như cắt qua không gian:
“Ngươi… lại đến rồi.”
Tô Vân Dao khựng lại, trong đầu trống rỗng. Hắn… biết nàng? Hay chỉ là cảm giác vô thức của cô? Tim cô đập nhanh đến mức tưởng chừng như sẽ nhảy ra ngoài.
“Người… người là Ma Vương sao?” Cô run rẩy hỏi, cố gắng giấu đi sự hoảng sợ trong giọng nói.
Hàn Dạ Trì không đáp, chỉ nhích người, đôi mắt vẫn chăm chú như muốn nhìn thấu tâm can nàng. Tô Vân Dao cảm giác như từng ký ức xa xưa đang ùa về. Trong giấc mơ đêm trước, cô thấy chính mình đứng trên chiến trường, máu nhuộm đỏ đôi tay, và một người đàn ông lạnh lùng nhìn cô với ánh mắt vừa căm hận vừa đau thương.
Cô lùi lại một bước, tay quệt nước mưa trên má. Chưa kịp định thần, một Ma quan từ bên hông tiến tới, cúi đầu nghiêng mình.
“Bẩm Ma Vương, nữ nhân phàm giới đến theo lệnh hòa hợp.”
Hàn Dạ Trì gật nhẹ, không nói thêm, rồi ra lệnh:
“Đưa nàng vào tân phòng. Ngươi… sẽ ở đó.”
Tô Vân Dao bị hai Ma quan dẫn đi, lòng tràn đầy hỗn loạn. Chẳng biết vì sao, cô lại cảm thấy như bị kéo vào một mạng lưới định mệnh mà bản thân không thể thoát ra.
Tân phòng không rộng, nhưng trang trí theo kiểu cổ xưa, rèm đỏ lơ lửng, ánh đèn lồng xanh nhạt soi sáng những bức tranh về các trận chiến Ma – Thần. Một chiếc giường lớn như thể dành cho vua chúa, tấm chăn dày mềm mại, nhưng cô chỉ nhìn nó mà không dám chạm.
Bỗng nhiên, cánh cửa mở ra. Hàn Dạ Trì bước vào, bước đi chậm rãi, uy nghiêm. Mỗi bước chân hắn vang lên âm thanh rền rỉ như tiếng trống trong lòng cô.
“Ngươi… không sợ sao?” – Giọng hắn lạnh lùng, nhưng lại vang lên âm thanh có nhịp điệu kỳ lạ.
Tô Vân Dao thở dài, cố gắng làm ra vẻ bình thản:
“Sợ… nhưng đã đến đây, tôi không thể quay lại.”
Hắn chỉ cười mím môi, một nụ cười thoáng qua, khiến trái tim cô như bị dao cắt. Cô tự hỏi, tại sao cô lại cảm thấy nụ cười đó vừa xa lạ vừa quen thuộc?
Hàn Dạ Trì đi đến gần, chỉ cách cô chưa đầy một sải tay. Không khí giữa hai người trở nên nặng nề, như mọi thứ xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại hai trái tim đang dần xích lại gần nhau.
“Ngươi… nhớ gì về kiếp trước không?”
Tô Vân Dao giật mình, không hiểu hắn nói gì. “Kiếp trước…?” – cô lắp bắp.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như nhìn vào tận cùng linh hồn cô:
“Ngươi… từng giết ta.”
Câu nói khiến cô rùng mình. Máu trên chiến trường trong giấc mơ ùa về, những mảnh ký ức mơ hồ về một trận chiến khốc liệt, nơi cô đã vô tình đâm trúng người đàn ông đó, hiện ra trong tâm trí. Nhưng cô không thể tin – đó là Ma Vương trước mắt, nhưng sao lại cảm thấy như đang nhìn thấy người trong giấc mơ?
“Không… không phải tôi…” – Cô run rẩy, cố gắng phủ nhận.
Hàn Dạ Trì tiến sát hơn, tay hắn chạm nhẹ vào cằm cô, nâng lên để cô phải nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt đó vừa sâu vừa lạnh, nhưng thoáng qua lại có một chút gì đó rất… dịu dàng.
“Nếu là ngươi, ta không hận.” – Giọng hắn thầm thì, nhưng vang vọng khắp phòng.
Tô Vân Dao nhìn hắn, nước mắt bất giác trào ra. Cảm giác vừa sợ hãi, vừa thương, vừa bối rối. Cô không biết phải làm gì, chỉ biết tim mình đập nhanh đến mức khó thở.
Cảnh đêm Ma cung vẫn tĩnh lặng, nhưng trong lòng cô, cơn bão cảm xúc không ngừng nổi lên. Cô nhận ra một điều: cuộc đời cô từ đây sẽ không còn bình thường nữa.
Hàn Dạ Trì hạ tay, bước lùi lại, đứng tựa bóng đen bên cửa sổ. Mưa rơi bên ngoài, gió thổi qua rèm, mang theo mùi linh hồn và đất ẩm. Ánh sáng lờ mờ phản chiếu lên đôi mắt hắn, khiến Tô Vân Dao cảm giác như cả thế giới chỉ còn lại hắn và nàng.
“Ngươi… sẽ phải quen với Ma giới. Và sẽ phải ở bên ta.” – Giọng hắn nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn có uy lực khiến cô không thể cự tuyệt.
Tô Vân Dao ngồi thụp xuống giường, ôm mặt, vừa khóc vừa cười. Cảm giác sợ hãi, bối rối, và một niềm rung động lạ lùng chen chúc trong tim. Kiếp trước, cô từng giết hắn. Kiếp này, cô phải sống cùng hắn… và dường như, định mệnh đã buộc họ lại với nhau.
Đêm dài, tiếng mưa như tiếng nhịp tim, hòa cùng nhịp thở của hai con người, vừa xa lạ vừa quen thuộc. Một khởi đầu định mệnh, nơi ngàn năm ký ức vừa cũ vừa mới, bắt đầu mở ra câu chuyện chưa từng có…