847 từ
“Thuốc này bôi lên người thì sẽ nóng lên, cô nhịn một chút nhé.”
Tiêu Mễ gật gật đầu, yên lặng chờ đợi động tác của anh, anh lại do dự rồi mới tiếp tục mở miệng: “Trong quá trình trị liệu sẽ có một số tiếp xúc thân mật không cần thiết, nếu cô ngại thì cứ nói cho tôi nhé.”
Tiêu Mễ nghe thấy thế, gương mặt trắng nõn đỏ lên. Cô nghĩ thầm bình thường trông bác sĩ Mạc lạnh như băng chả biết thương hương tiếc ngọc gì cả, nhưng không ngờ lại cẩn thận như vậy. Anh ấy còn lo cô không thích ứng được, khóe miệng cô cong lên thành nụ cười: “Bác sĩ Mạc, không cần lo đâu ạ, em chịu được.”
“Ừ.” Hàng mi rất dài của Mạc Nhiên rũ xuống, che đi cảm xúc lúc này trong mắt anh. Anh cúi đầu lấy một lọ thủy tinh tinh xảo từ trong chiếc hộp cạnh đấy ra, đổ một ít chất lỏng xoa trong lòng bàn tay cho nóng lên.
Ngực đột nhiên bị một thứ ấm áp bọc lấy, bàn tay to của anh bao cả lên vòng một của cô, năm ngón tay vuốt ve đảo tròn quanh bầu ngực cô. Bởi vì trên tay anh bôi dầu thuốc, cảm xúc trên làn da mềm mại trơn trượt lạ thường, cô thấy thích chí đến độ suýt thì rên rỉ ra tiếng.
“Bình thường ở nhà cô có tự xoa nắn bản thân không?” Anh vừa chuyên tâm xoa nắn bộ ngực phẳng của cô, vừa đứng đắn hỏi cô vấn đề ngượng ngùng như thế.
“Không, không ạ.” Tiêu Mễ khẽ cắn môi, lảng mắt sang chỗ khác.
Mạc Nhiên ngước mắt nhìn chằm chằm vào mắt cô một lát. Rốt cuộc cô lại bại trận, mặt nóng rẫy đỏ hết lên: “Thi thoảng cũng… có vài lần ạ.”
“Nhớ kỹ động tác tay của tôi, về nhà lúc nào rảnh thì xoa nhé.”
Tiêu Mễ cụp mắt nhìn động tác của anh, vừa hay nhìn thấy hai ngón tay anh nắm đầu nhũ của cô, nhũ hoa xinh xẻo đã sớm đứng thẳng trong tay anh. Vết chai mỏng trên đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve phần quầng nhũ dưới chân nhũ hoa, mang đến từng cơn ngứa ngáy.
Khuôn mặt Tiêu Mễ lại bất giác nóng lên. Thứ cũng nóng lên theo còn có bộ ngực của cô. Theo động tác tay anh, trong ngực cô như bùng lên ngọn lửa.
“Ôi…” Cô không nhịn được ưỡn bầu ngực sữa vào sát tay anh hơn, động tác tay của anh lại khựng lại. Anh nâng mắt nhìn cô một cái, cô xấu hổ cắn chặt môi, đúng là chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.
Cô lui người về sau một chút, Tiêu Mễ nghe thấy tiếng anh tìm thứ gì đó trong hộp. Khóe mắt cô liếc thấy anh lấy một cây gậy thô dài từ trong hộp ra, cô không khỏi hít sâu một hơi.
“Bác sĩ Mạc, cái này, để làm gì thế?”
Mạc Nhiên lại lấy chiếc lọ ra bôi đầy dầu thuốc lên cây gậy. Nghe vậy, động tác tay anh cũng chẳng ngừng.
“Bôi thuốc cho cô.”
“Cái này bôi kiểu gì ạ?” Tiêu Mễ thấy sốc cả óc, cái của này bôi kiểu gì chứ?
“Đương nhiên là bỏ vào trong âm đạo của cô để bôi thuốc rồi. Cô không muốn cũng không sao, chẳng qua tới giờ mà cô còn chưa có kinh nguyệt, nếu không chữa bằng thuốc thì sợ là thật sự khó lòng chữa khỏi.”
Tiêu Mễ vốn đang thấy hơi ngường ngượng, vừa nghe anh nói thế, cô vội vàng gật đầu phối hợp, chỉ là đôi tay đặt cạnh người không khỏi siết lại.
Chẳng rõ cây gậy to kia làm bằng chất liệu gì, lúc nhét vào trong người chỉ thấy lạnh lẽo. Thân gậy thô to đẩy mạnh một cái vào trong âm đạo nhỏ hẹp, có dầu thuốc bôi trơn nên đi vào cực kì thuận lợi. Ngón tay thon dài của Mạc Nhiên cầm phần cuối gậy, sau khi đẩy đến chướng ngại thì anh kéo gậy xoay tròn rồi rút ra ngoài, đoạn lại chậm rãi xoay tròn tiến vào trong thân thể cô.
Cứ lặp lại vài lần như thế, Tiêu Mễ liền cảm giác được có một dòng nhiệt không ngừng trào ra từ trong cơ thể mình, pha loãng hòa tan hết số thuốc bôi trên thân gậy. Hỗn hợp dầu thuốc và chất dịch của cô rỉ ra khỏi động nhỏ của cô, lượn theo đường cong xương mông nhỏ giọt lên ga giường dưới thân cô.
——-
Phóng viên nhỏ: “Xin hỏi bác sĩ Mạc, xoa ngực như thế có hiệu quả thật không ạ?”
Mạc Nhiên vẻ mặt hờ hững: “Không.”
Tiêu Mễ: “…”
Phóng viên nhỏ không ngại học hỏi kẻ dưới: “Thế cây gậy kia là để bôi thuốc thật à?”
Mạc Nhiên vỗ vỗ khóe miệng, liên tưởng lại phản ứng phần thân dưới của Tiêu Mễ, vẻ mặt cao thâm: “Đương nhiên cũng không rồi.”
Tiêu Mễ: “…”
[HẾT CHƯƠNG 3]