849 từ · ~5 phút đọc
Tiêu Mễ khẽ chau mày, không nhịn nổi rên nhẹ một tiếng: “Úi… Đau quá đi ~”
Vừa nói, mắt cô vừa dâng lên ánh nước, đôi mắt phủ màn sương mù mênh mông nhìn Mạc Nhiên, dáng vẻ thật đáng thương. Bàn tay lớn đang ấn trên ngực cô của Mạc Nhiên khựng lại, trái cổ gợi cảm lăn lên lộn xuống, ánh mắt nhìn cô sâu không thấy đáy: “Tình hình thế này cần phải chữa kiểu đặc biệt, hiệu quả sẽ rõ ràng hơn.”
Nói đoạn, anh lại dừng lại xem xét phản ứng của cô, Tiêu Mễ tràn trề hi vọng nhìn anh: “Bác sĩ Mạc, anh cứ chữa đi ạ, kiểu gì em cũng phối hợp với anh ạ.”
Vẻ mặt của Mạc Nhiên đầy hàm ý sâu xa, anh nhẹ nhàng chậm chạp gật gật đầu. Ngay sau đó, anh cúi người xuống, ngậm đầu nhũ xinh xẻo nhỏ bé của cô vào.
“Ôi…” Ngực đột nhiên bị khoang miệng ướt nóng bao bọc lấy, đầu lưỡi nhẹ nhàng đảo qua đầu nhũ mẫn cảm của cô. Cơn đau hỗn loạn chỗ ngực hòa cùng cảm giác tê ngứa nhè nhẹ truyền lên, cô sửng sốt một lát, miệng hơi hé mở, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Bác sĩ Mạc…”
Mạc Nhiên ngẩng đầu, đôi môi trở nên đỏ mọng sau khi liếm mút, gương mặt đẹp đẽ của anh nghi hoặc nhìn cô: “Hửm?”
“Đây là chữa kiểu đặc biệt ạ?” Cô ấp úng nói.
“Chứ sao nữa?”
“Không, không sao ạ.”
Đầu Mạc Nhiên lại rũ xuống, ngậm bên nhũ còn lại của cô vào miệng. Tiêu Mễ bị kích thích tới mức hét lên thành tiếng. Bờ môi của anh ngậm lấy đầu nhũ, liếm mút triền miên. Bàn tay to vuốt ve mát xa nhẹ nhàng để phối hợp theo cùng. Bầu ngực vốn đã vô cùng nhạy cảm vì sưng đau, mỗi lần ve vuốt ngậm liếm của anh đều khiến cô chịu đủ dày vò. Cô khó chịu cong chân lên, cảm thấy người dưới của mình càng ướt thêm.
“Bác sĩ Mạc, ưm… Dừng lại đi ạ…”
Sắc mặt Mạc Nhiên hơi do dự: “Trị liệu được nửa đường rồi còn dừng thì đáng tiếc quá.”
Dứt lời, hai bàn tay to bao lấy bầu ngực tròn của cô, năm ngón tay chụm lại vuốt ve khẽ khàng. Những đau đớn làm cô lo âu dần dần được vuốt phẳng, cảm giác khô nóng theo ấy bao chặt lấy cô. Cái lưỡi to của anh quấn quanh hạt đậu nhỏ màu hồng một lát, múa một vòng quay đấy. Chốc sau anh lại liếm láp trấn an sườn núi hơi nhô lên. Vòng một phẳng phiu của Tiêu Mễ chưa từng được ai đùa bỡn như thế bao giờ, mỗi lần bạn trai cũ thấy hai cái bánh bao nhỏ của cô thì chỉ vờ vịt miễn cưỡng liếm hai cái. Đây là lần đầu tiên cô được người ta vừa hút vừa xoa, tuy rằng là để chữa bệnh.
Ga giường dưới thân lại ướt đẫm, Tiêu Mễ không ngừng cọ xát đôi chân trần. Hoa môi hồng hào mũm mĩm giữa hai chân liên tục siết lại, nhưng cũng chẳng kẹp nổi chất lỏng đang chậm rãi rỉ ra ngoài.
“Nhưng… Em khó chịu lắm… A…” Cả người Tiêu Mễ ngượng nghịu ửng hồng lên, mồ hôi rịn đầy trên trán, không rõ là tại đau hay vì nguyên nhân gì khác.
“Nhịn thêm chút đi.” Giọng Mạc Nhiên rất khàn, tựa như đang chịu đựng điều gì. Anh nhấc nửa người trên lên, tạo khoảng cách với cô, rồi cúi đầu tìm kiếm thứ gì đó trong chiếc hộp.
Lúc Tiêu Mễ thấy anh lấy cây gậy quen thuộc kia ra khỏi hộp, lòng cô thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi, bên trong âm đạo càng ngứa ngáy tợn hơn.
Gương mặt nhìn nghiêng hơi cúi khi bôi thuốc của anh đẹp đẽ vô cùng dưới ánh đèn ấm áp, nhưng toàn bộ sự chú ý của Tiêu Mễ đều dán vào cây gậy cứng rắn lạnh băng kia. Khi nó được đẩy mạnh vào trong cơ thể lần thứ hai, cô vui sướng kêu lên.
“Ưm…” Nhưng chỉ mới động hai cái, động nhỏ hồng hào mềm mại đã ướt dầm dề hết cả, chất lỏng trong suốt không ngừng nhỏ giọt ra ngoài.
“Lần trước trị liệu xong cho cô là tôi phải thay bộ ga giường mới đấy.”
“Em xin lỗi, bác sĩ Mạc.” Mặt Tiêu Mễ mặt đỏ lên như sắp bị nấu chín, cô dùng sức kẹp chặt động nhỏ, cố để bản thân không ngượng quá.
Bỗng, mông cô bị phát vào đánh “bốp”, cảm giác đau đớn truyền lên từ mông làm cô sửng sốt: “Đừng kẹp chặt thế, tôi không động đậy được.”
“Ai ui… Bác sĩ Mạc, em thật sự chịu không nổi…” Vừa dứt câu này, âm đạo lại phun ra một dòng chất lỏng, xối hết lên ga giường dưới người cô. Tiêu Mễ khóc không ra nước mắt: “Bác sĩ Mạc, hay là để em giặt cho anh nhé.”
[HẾT CHƯƠNG 5]