Tò mò về cách Khoa sẽ "giải quyết", và cũng vì câu hỏi đầy ẩn ý của anh, tối hôm đó Thảo My lại tiếp tục nghe playlist.
Bài hát thứ ba có giai điệu phức tạp hơn, một bản alternative rock nhẹ với tiếng trống dồn dập và tiếng guitar điện day dứt. Lời bài hát nói về những giấc mơ lớn lao, về những con đường chia hai ngả, về nỗi sợ phải lựa chọn giữa tình yêu và tương lai.
Ký ức ùa về.
Mùa hè cuối cấp, mười năm trước.
Khoa háo hức báo cho cô tin động trời: Anh đã giành được học bổng toàn phần của Học viện Âm nhạc Berklee ở Mỹ. Đó là một cơ hội đổi đời, một giấc mơ không tưởng với một cậu học sinh có hoàn cảnh khó khăn như anh.
Thảo My đã mừng cho anh, nhưng trong lòng lại dấy lên một nỗi lo sợ mơ hồ về sự chia xa. Buổi tối hôm đó, mẹ cô tình cờ nghe được cuộc nói chuyện điện thoại của hai đứa. Sau khi cô cúp máy, bà đã vào phòng và nói chuyện với cô một cách nghiêm khắc.
"Ca sĩ hát hò thì tương lai gì? Toàn mấy thứ viển vông, không ổn định," mẹ cô nói. "Nó mà đi Mỹ rồi thì coi như xong. Con gái phải chọn người nào có công việc đàng hoàng, ở gần đây, lo cho mình được. Mẹ cấm con qua lại với cậu ta nữa."
Đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự phản đối gay gắt từ gia đình. Một bức tường vô hình đã bắt đầu được dựng lên giữa hai đứa.
Sáng hôm sau, "cách giải quyết" của Đăng Khoa xuất hiện trên mọi mặt báo. Công ty quản lý của anh, thay mặt anh, đưa ra một thông cáo báo chí chính thức.
Nội dung được viết rất chuyên nghiệp và lạnh lùng: "Về những tin đồn gần đây, chúng tôi xin khẳng định ca sĩ Đăng Khoa và cô Thảo My từng là những người bạn tốt thời trung học. Ca khúc 'Playlist Tháng Mười' là một tác phẩm âm nhạc được lấy cảm hứng từ những kỷ niệm đẹp của tuổi trẻ. Hiện tại, họ không có bất kỳ mối quan hệ tình cảm nào. Mong công chúng và truyền thông tôn trọng sự riêng tư của cô Thảo My, một người bạn cũ mà Đăng Khoa rất trân trọng."
Thảo My đọc đi đọc lại bản thông cáo. Nó hoàn hảo. Nó dập tắt mọi tin đồn, bảo vệ sự riêng tư của cô, và đặt một dấu chấm hết rõ ràng cho câu chuyện. Cơn bão có lẽ sẽ qua.
Nhưng trái tim cô lại đau nhói.
"Người bạn tốt". "Người bạn cũ". Anh đang bảo vệ cô, nhưng cũng đang công khai phủ nhận tất cả. Anh đặt cô vào một vị trí an toàn, nhưng cũng thật xa cách. Một bức tường vô hình mới, kiên cố và lạnh lẽo, vừa được dựng lên giữa họ.
Cô rốt cuộc là gì đối với anh? Một ký ức đẹp để viết thành bài hát, hay chỉ đơn giản là một "người bạn cũ" cần được bảo vệ khỏi phiền phức? Sự hiểu lầm về những lá thư chưa được giải quyết, thì một sự mơ hồ mới lại nảy sinh.