Việt An nằm trên chiếc giường gấp trong căn hộ nhỏ mượn của bạn bè, mắt cá chân được băng bó cẩn thận và kê cao. Căn phòng không mang lại sự yên tĩnh anh cần. Từng thớ cơ thể anh vẫn còn căng thẳng, không phải vì cơn đau thể xác, mà vì sự va chạm cảm xúc đêm qua.
Anh đã trả lời tin nhắn của Khánh Linh một cách dứt khoát và khô khan. Đó là sự lựa chọn duy nhất. Anh là anh trai của Thanh, anh phải giữ bức tường đạo đức vững chãi. Anh không thể để sự cô đơn của em dâu mình trở thành cái cớ cho sự yếu mềm của bản thân.
Anh nhớ đến người chị gái đã mất. Anh đã chọn sống một mình, tránh xa sự ràng buộc để không phải đối diện với nỗi đau mất mát một lần nữa. Nhưng chính sự lựa chọn cô độc đó đã khiến anh trở thành người lắng nghe lý tưởng cho sự cô đơn của Khánh Linh. Anh tựa như một kiến trúc sư chuyên thiết kế những công viên rộng lớn, thoáng đãng, nhưng lại không thể xây dựng một nơi an toàn cho trái tim mình.
Việt An mở laptop, cố gắng tập trung vào bản vẽ chi tiết cho một dự án công viên sinh thái. Anh cần phải đắm mình vào các thuật ngữ khô khan về hệ thống thoát nước, kết cấu cây cầu gỗ, và các loại đất. Anh muốn vùi lấp hình ảnh một Khánh Linh mỏng manh dưới ánh nến bằng những đường nét kiến trúc sắc lạnh.
Nhưng tâm trí anh liên tục bị cuốn ngược về đêm mưa.
Anh nhớ lại ánh mắt ngập nước của cô khi cô thú nhận về sự trống rỗng trong hôn nhân. Anh nhớ hơi ấm từ bàn tay cô khi cô băng bó cho anh. Đặc biệt, anh nhớ mùi hương thoang thoảng của hoa nhài và đất sét, sự kết hợp kỳ lạ của sự tinh khiết và sự đam mê. Mùi hương đó giờ đây dường như còn bám trên chiếc áo khoác denim anh đang vắt trên ghế.
“Thanh là người tốt, chỉ là anh ấy không giỏi thể hiện thôi.” Anh đã tự nói với Khánh Linh như thế. Đó là một lời nói dối nhỏ để bảo vệ em trai, và quan trọng hơn, để bảo vệ chính anh.
Nếu Thanh thực sự là một người chồng tốt, tại sao Khánh Linh lại cô đơn đến mức phải bộc bạch tâm tư với anh trai chồng?
Việt An thở dài, day nhẹ thái dương. Sự lo lắng cho Khánh Linh không phải là thứ tình cảm lãng mạn lầm lỡ, mà là một sự đồng điệu sâu sắc giữa hai người đang lạc lối. Và sự đồng điệu đó mới là thứ nguy hiểm nhất.
Anh bắt đầu làm việc trở lại. Sau gần hai giờ tập trung cao độ, chiếc điện thoại lại rung lên. Lần này, không phải là Khánh Linh, mà là Thắng, đội trưởng đội sửa chữa.
Thắng: “Chào anh Việt An. Anh Thanh có giới thiệu anh. Em đã đến kiểm tra xong hiện trường nhà cô Linh rồi. Có vấn đề này cần anh giải quyết gấp. Cái đoạn tường bị sập là bức tường giả, nhưng nó đã làm lộ ra một cái hốc nhỏ được bọc kín. Có vẻ là một cái tủ bí mật. Cô Linh muốn giữ nguyên hiện trạng bức tường, nhưng em cần bản vẽ kết cấu để xử lý. Cô Linh bảo anh là kiến trúc sư nên có thể quyết định.”
Việt An gần như đứng bật dậy, quên mất chân mình đang bị thương.
Một cái hốc nhỏ? Một tủ bí mật?
Cái hốc bị lộ ra chính là điểm mấu chốt kích hoạt sự tò mò của anh, không chỉ vì nó liên quan đến chuyên môn kiến trúc, mà còn vì nó liên quan đến bí mật trong căn nhà của Thanh và Khánh Linh.
Thanh chưa từng nhắc đến bất cứ thứ gì như vậy. Chắc chắn anh ta không muốn ai biết về nó.
Thế là, mọi nỗ lực thiết lập ranh giới của Việt An tan vỡ trong phút chốc. Anh không thể bỏ mặc một vấn đề kỹ thuật phức tạp và tiềm ẩn bí mật lớn như thế này, đặc biệt khi nó có thể liên quan đến sự an toàn của Khánh Linh.
Việt An đành phải nhấc điện thoại, gọi thẳng cho Khánh Linh.
"Linh, anh vừa nhận được tin nhắn từ đội trưởng Thắng," Việt An nói, cố gắng giữ giọng điệu công việc nhất có thể.
"Vâng, em biết. Em bảo anh Thắng là cứ hỏi anh. Anh là người hiểu về nhà cửa hơn em," Khánh Linh đáp, giọng cô có chút bất ngờ nhưng vẫn nhẹ nhàng.
"Cái hốc bí mật đó là gì, Linh? Thanh có nói với em không?"
Khánh Linh im lặng một lát, giọng cô hạ thấp: "Em không biết. Em cũng vừa thấy nó lần đầu. Nhưng em có linh cảm... nó không đơn thuần là một cái hốc trang trí."
"Được rồi. Anh sẽ đến đó ngay bây giờ. Anh cần phải xem xét nó. Anh không thể để một bức tường tiềm ẩn sự không ổn định trong căn nhà của em," Việt An dứt khoát.
"Nhưng chân anh..."
"Không sao. Anh sẽ đi taxi. Em chỉ cần ở nhà. Đừng chạm vào cái hốc đó," Việt An cắt ngang.
Cúp điện thoại, Việt An chống nạng đứng dậy. Anh cười chua chát. Chỉ vài giờ trước, anh đã cố gắng đóng cánh cửa nhỏ lại. Nhưng giờ đây, căn nhà và bí mật của nó lại trở thành một lực hút không thể cưỡng lại, buộc anh phải quay lại với Khánh Linh.
Anh biết, lần quay lại này không còn là sự bất đắc dĩ của cơn bão nữa, mà là một sự lựa chọn dựa trên sự quan tâm đã vượt qua cả giới hạn anh em. Bức tường đạo đức mà anh cố công xây dựng đã chính thức bị nứt vỡ.