MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuân Hôn Ngọt Ngào Xuyên 70 Được Khốc Soái Quân Nhân Bạo SủngChương 46: 46

Quân Hôn Ngọt Ngào Xuyên 70 Được Khốc Soái Quân Nhân Bạo Sủng

Chương 46: 46

614 từ · ~4 phút đọc

“Phù…” Lâm Thiên Nhất thở phào một hơi: “Bình thường bọn họ gặp em cũng không nhiệt tình như vậy, tất cả đều là vì anh.

”“Lỗi của anh.

” Mạnh Tuyển Xuyên mỉm cười mở khóa, chậm rãi lái xe ra khỏi nhà máy sản xuất máy móc.

“Muốn đi đâu?” Mạnh Tuyển Xuyên hỏi Lâm Thiên Nhất.

“Chúng ta cứ lái xe hóng mát đi, em cũng không biết nên đi đâu nữa.

” Lâm Thiên Nhất cũng không có nơi nào đặc biệt muốn đi.

Mạnh Tuyển Xuyên lái xe chậm lại, hai người hóng mát, nói về phong cảnh dọc đường.

Người đi xe đạp ven đường còn nhanh hơn tốc độ anh lái xe, chọc cho mọi người liên tục quay đầu nhìn lại.

Đúng là ngoài hai người ra, chẳng ai lại lái xe làm trò này.

Xe chậm rãi tiến vào huyện thành, người cũng dần nhiều hơn, đường cũng không còn thông thoáng nữa.

Chúng ta xuống dưới đi dạo chút đi.

”Lâm Thiên Nhất cảm thấy lái xe tiếp không thích hợp lắm, đường chỉ có một chút như vậy, bị xe của anh chiếm hết chỗ rồi.

Mạnh Tuyển Xuyên cũng có suy nghĩ ấy.

Anh tìm một chỗ đậu xe, sau đó hai người mở cửa bước xuống.

Không có gì đáng ngạc nhiên, cả hai lại hấp dẫn một đống mắt nhìn.

Cả hai đều là người quen với ánh nhìn chăm chú của người khác, hoàn toàn không để ý, đi rất tự tại.

“Minh Minh, Minh Minh bị sao vậy?”Phía trước có cô gái hô dồn dập.

“Có phải đứa nhỏ này bị nghẹn không? Ban nãy tôi nhìn thấy trong tay cậu bé có cầm đồ ăn đó.

” Bên cạnh có người nói.

“Tôi cũng nhìn thấy.

”“Mặt đứa bé tái đi rồi, còn không mau đưa tới bệnh viện.

”“Đứa bé còn không phát ra tiếng nổi, có vẻ như bị nghẹn rất nặng.

”Mọi người luôn mồm luôn miệng, dọa cô gái kia vội tới hô to.

Mạnh Tuyển Xuyên với Lâm Thiên Nhất nhanh chóng xông lên.

“Tôi có xe.

”Mạnh Tuyển Xuyên đang định ôm đứa nhỏ chạy qua phía xe, nhưng Lâm Thiên Nhất lại kéo Mạnh Tuyển Xuyên lại.

Cô nhìn thấy đứa nhỏ chừng bảy tám tuổi bị nghẹn tới mặt tím bầm, sợ đưa tới bệnh viện sẽ không kịp mất.

“Tin tưởng em.

” Cô nói với Mạnh Tuyển Xuyên một câu, sau đó nhét túi xách của mình vào trong tay anh.

Tình huống khẩn cấp, cô nhớ tới biện pháp cấp cứu đẩy bụng được phổ biến rộng rãi thời hiện đại, trên cơ bản nó đã là kiến thức cần thiết thông dụng, Lâm Thiên Nhất ôm đứa bé lên, bắt đầu cấp cứu.

Nhưng cô gái kia lại vội tới độ muốn đẩy Lâm Thiên Nhất ra, xung quanh cũng có người muốn xông lên, tiếng bàn tán nổi lên bốn phía.

Mạnh Tuyển Xuyên không biết Lâm Thiên Nhất muốn làm gì, nhưng anh lựa chọn tin tưởng Lâm Thiên Nhất.

Anh ngăn cản đám người muốn tiến lên, nếu có chuyện gì không may xảy ra, anh sẽ chịu trách nhiệm.

Chỉ thấy Lâm Thiên Nhất ôm lấy đứa nhỏ từ phía sau, dùng cả hai tay đè lên bụng đứa nhỏ, dùng lực ép vài cái, đứa nhỏ lập tức phun ra thứ gì.

“Oa…” Sau đó bật khóc nức nở.

“Phun ra rồi.

” Người xung quanh hô lên.

“Đứa bé khóc được rồi, không sao rồi.

” Mọi người hoan hô.

“Mau đưa tới bệnh viện khám lại thử.

”.