Ký ức kinh hoàng năm ấy lại ùa về như một cơn ác mộng. Hắn nhìn thấy mẫu thân, phụ thân, rồi cả bà nội của mình... tất cả đều quỳ rạp dưới chân vị quân vương này, dập đầu đến chảy máu để khổ cầu xin một con đường sống. Nhưng cuối cùng, tất cả những gì họ nhận được chỉ là lưỡi đao lạnh lẽo và sự diệt môn tàn khốc.
Bao nhiêu năm nằm gai nếm mật, chịu đựng mọi tủi nhục để chờ ngày báo thù, há lại chỉ vì một câu "sai rồi" mà có thể xóa sạch nợ máu?
A Mỹ bị hai tên binh sĩ thô lỗ áp giải vào điện, hai cánh tay nàng bị khóa chặt phía sau. Vừa liếc mắt thấy phụ hoàng mình đang nằm rạp dưới đất, bị kẻ khác giẫm lên lưng, nàng điên cuồng giãy giụa muốn chạy đến, nhưng sức yếu thế cô, nàng chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng: "Phụ hoàng! Người làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế này?"
Hoàng đế cố gượng dậy, đôi mắt mờ đục nhìn con gái, nở một nụ cười yếu ớt đầy vẻ trấn an: "Không có việc gì đâu... không có chuyện gì xảy ra cả, A Mỹ của ta đừng sợ..."
Nhìn cảnh cha con tình thâm trước mắt, đôi mắt Mộ Tiêu nhói đau như bị kim châm. Đã từng, gia đình hắn cũng hạnh phúc và ấm áp như thế, nhưng tất cả đã bị phá nát vào cái ngày định mệnh ấy. Những người thân của hắn sẽ không bao giờ trở lại, hơi ấm ấy đã vĩnh viễn tan biến trong vũng máu.
Hắn lầm lì tiến lên, dùng hai ngón tay siết chặt lấy cằm A Mỹ, ép nàng phải đối diện với gương mặt lạnh lùng của mình. Hắn liếc nhìn nàng một lượt rồi quay sang đám binh sĩ đang hằm hằm sát khí bên cạnh, buông một câu tàn nhẫn đến cực điểm: "Quả thực cũng có vài phần tư sắc, thưởng cho các ngươi đấy."
Đám binh sĩ lúc đầu nghe lệnh còn ngỡ mình nghe nhầm, nhưng sau khi định thần lại, tất cả đều lộ vẻ cuồng nhiệt vui mừng cực độ.
Đây là vị công chúa thân phận cao quý, là cành vàng lá ngọc mà bình thường bọn họ ngay cả ngước nhìn cũng không dám, vậy mà nay lại được ban thưởng để tùy ý đùa bỡn.
Tuy nhiên, uy nghiêm của Mộ Tiêu quá lớn khiến đám lính vẫn còn e dè, chưa dám có hành động tiếp theo. Mộ Tiêu lạnh lùng quan sát sắc mặt phẫn uất đến nổ mắt của hoàng đế đang nằm dưới đất.
Ánh mắt hắn tối sầm lại đầy hiểm độc.
Lão hoàng đế này chẳng phải trân quý nhất là đứa con gái này sao? Vậy thì hôm nay, hắn sẽ bắt lão phải tận mắt chứng kiến nàng bị đám đàn ông này dày vò.
Mộ Tiêu chậm rãi nhấc chân khỏi lưng hoàng đế, thong dong bước lên từng bậc thềm rồi ngồi chễm chệ ngay trên chiếc long ỷ vốn thuộc về kẻ thù. Hắn dựa lưng vào ghế, môi nhếch lên một đường cong tàn nhẫn, buông lời phân phó:
"Cứ làm ngay tại đây."