MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnChương 179

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Chương 179

445 từ · ~3 phút đọc

Có thể kiên trì đến giờ hẳn sẽ không có người bỏ cuộc.

Thật ra Kim Phi đoán cũng đúng, sáng hôm sau lúc y đến Đả Cốc Trường lần nữa, tám cô gái đều vẫn còn ở đó, không ai nửa đêm từ bỏ cả.

Đêm tối khó khăn nhất cũng có thể kiên trì được, dĩ nhiên ban ngày sẽ không có người bỏ cuộc.

Đến lúc ăn trưa, Kim Phi bảo Lưu Thiết mở các láng ra cho các cô gái ra ngoài.

Advertisement

Ngoài Chu Cẩm, bảy cô gái khác đều ngồi xổm xuống đất bật khóc.

Mùi máu tanh thoang thoảng, thi thể mặt mày dữ tợn, không gian chật hẹp bức bối, màn đêm yên tĩnh…

Một ngày một đêm vừa rồi quả thật quá khó khăn với họ, họ có ý muốn từ bỏ không chỉ một lần.

Advertisement

Nhưng họ vừa nghĩ đến mấy tên thổ phỉ hung ác và chiến trường dữ dội, cảnh khó khăn trong nhà, các cô vẫn cắn răng kiên trì.

“Chúc mừng các cô đã qua được cửa ải đầu tiên”.

Kim Phi tỏ ý Thiết Chùy ôm quần áo ra: “Đây là đồng phục mới của các cô, Chu Cẩm, cô tạm thời đảm nhận đội trưởng đội quân y, dẫn mọi người đi tắm, thay đồ ăn cơm rồi đến mái chòi sau núi tìm ta”.

Cựu binh và binh lính nữ đều huấn luyện ở sau núi, Trương Lương tìm người dựng vài mái chòi ở sau núi để bình thường có chỗ nghỉ ngơi.

Kim Phi cần một nơi làm nơi dạy học của y.

“Vâng!”

Chu Cẩm bước đến ôm lấy quần áo, đỡ mấy cô gái sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn dậy.

Đợi các cô gái đi rồi, Lưu Thiết bước đến hỏi: “Kim Phi, lều này và thi thể thổ phỉ phải làm sao?”

“Lều thì cứ gỡ đi, còn thi thể đưa đến sau núi, buổi chiều ta còn dùng”.

Trường y đời trước không biết đã tốn bao nhiêu công sức để tìm thi thể cho học sinh nghiên cứu.

Đây cũng là nhờ tiêu diệt bọn thổ phỉ, nếu không bảo Kim Phi đi tìm vài thi thể cũng không dễ.

Cũng không thể giết bừa vài người chứ?

Kim Phi không làm được chuyện này.

Chỉ có thể tận dụng mấy thi thể của thổ phỉ để dạy vậy.

“Thi thể có tác dụng gì?”, Lưu Thiết khó hiểu hỏi.

“Nếu cậu muốn biết thì buổi chiều đến xem chẳng phải được rồi sao?”

Kim Phi xua tay, dẫn Thiết Chùy rời đi.

“Còn giấu ta nữa…”