MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủQuay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang SơnChương 230

Quay Về Cổ Đại: Tay Trái Kiều Thê Tay Phải Giang Sơn

Chương 230

431 từ · ~3 phút đọc

“Ta cảm thấy lén lút khai thác cũng được, đến lúc đó để mấy người canh gác ở hai bên, có người tới thì chúng ta dừng lại, không có ai tới thì làm tiếp”, Thiết Chùy nói.

“Ngươi có biết khai thác một mạch quặng cần bao nhiêu người không, sẽ gây ra động tĩnh lớn thế nào không?”

Khánh Mộ Lam liếc mắt nhìn Thiết Chùy một cái: “Không che đậy một chút thì hoàn toàn không thể giấu được, cái ý kiến này của ngươi chẳng hợp lý chút nào”.

“Ít ra cũng đỡ hơn xây trại thổ phỉ của cô”.

Advertisement

“Xây trại thổ phỉ thì sao chứ?”

Hai người nói xong liền bắt đầu cãi nhau.

Advertisement

“Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa”, Kim Phi đau đầu ngăn cản hai người lại: “Để ta nghĩ cách đi”.

“Tiên sinh, cơm nấu xong rồi, đi ăn thôi”.

Lúc này Thiết Chùy mới nhớ ra vì sao mình vào đây.

“Đi ăn trước đi”.

Kim Phi kéo Tiểu Nga ra ngoài.

Ăn tối xong mưa vẫn không ngớt, buổi tối nhất định không thể đi được rồi, Kim Phi liền bảo Thiết Chùy sắp xếp hai cựu binh canh gác, những người còn lại ở trong hang động nghỉ ngơi một đêm.

Vẫn là các cựu binh ở bên ngoài, còn binh lính nữ và nữ quyến của Kim Phi ở bên trong.

Các cựu binh còn được, đều là những người quen chịu khổ rồi, rất nhanh đã ngáy khò khò.

Nhưng Kim Phi thì khó rồi, mặt đất thì gồ ghề cứng ngắc, Tiểu Nga còn cứ đòi dựa vào lòng y ngủ.

Mãi cho đến nửa đêm, Kim Phi mới mê man chìm vào giấc ngủ.

Sau khi trời sáng, Kim Phi thức dậy, cảm thấy chân như không phải của mình nữa rồi.

Cũng may mưa đã tạnh rồi.

Nhân lúc chuẩn bị bữa sáng, Thiết Chùy tới hỏi: “Tiên sinh, xuất phát hay là ở lại?”

“Xuất phát đi, hôm qua mọi người đều ướt hết rồi, mau chóng đến quận thành, có thể tắm rửa thay quần áo”.

“Thế cái hang động này thì sao? Có cần cử người ở lại canh chừng không?”

“Không cần đâu, lâu như vậy mà không có ai phát hiện, để người ở lại đây sẽ càng thu hút sự chú ý hơn”.

Kim Phi lắc đầu: “Hơn nữa đám thổ phỉ trước đó có thể sẽ lại tới, để người lại quá nguy hiểm, lần sau dắt thêm nhiều người tới rồi tính”.