Đó là một nha hoàn dung mạo thanh tú nhưng trông lại hết sức bình thường, không nổi bật.
Trong đám nha hoàn có mặt lúc này, chỉ có nàng ta là vẻ mặt thản nhiên, trên mặt không hề lộ chút hoảng sợ nào.
Vân Thất Nguyệt chỉ vào nàng ta:
“Ngươi, lại đây.”
Những nha hoàn đứng cạnh cô theo phản xạ đều lùi một bước, chỉ riêng nha hoàn này ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi thong thả bước tới.
Ừm, được đấy, đúng gu của cô.
“Ngươi tên gì?” – Vân Thất Nguyệt hỏi.
Đối với nha hoàn này, trong trí nhớ của cô hoàn toàn trống rỗng.
Nghe vậy, nha hoàn khẽ cúi người hành lễ:
“Nô tỳ Thanh Yên.”
Nửa câu dư thừa cũng không nói, khiến Vân Thất Nguyệt càng thêm hài lòng.
“Được rồi, từ nay ngươi đi theo ta.”
Vừa mới tới đây, bên cạnh cô chưa có người thân cận thì tất nhiên là không ổn. Gặp được một nha hoàn hợp mắt thế này đúng là niềm vui bất ngờ.
“Vâng.”
Dẫn theo nha hoàn mới Thanh Yên, Vân Thất Nguyệt không quay về nơi nguyên chủ từng ở, mà đi thẳng đến Minh Nguyệt Lâu.
Minh Nguyệt Lâu có hai tầng, vốn là tòa lầu khuê phòng mà mẫu thân nguyên chủ khi còn sống đã đích thân chuẩn bị cho cô.
Từ trong ra ngoài, Minh Nguyệt Lâu đều tinh xảo không chỗ chê, từng món đồ bày biện đều toát lên tình yêu thương mà mẫu thân dành cho nguyên chủ.
Chỉ tiếc rằng, mẫu thân nguyên chủ đã mất từ sớm, bản thân nguyên chủ cũng không có ký ức gì về bà.
Ba năm qua, Minh Nguyệt Lâu đã bị Vân Nhã Nhu ngang nhiên chiếm đoạt.
Hôm nay, cô sẽ đòi lại Minh Nguyệt Lâu thuộc về mình.
Chỉ là vừa bước vào, Vân Thất Nguyệt đã cảm thấy có điều bất thường.
Trong phòng… có người!
Là ai?
Vân Nhã Nhu vừa bị đuổi về viện bên cạnh, cho dù hai phủ đã thông cửa với nhau, cô ta cũng không đến mức trơ trẽn mà mò sang đây ngay lập tức.
Nghĩ vậy, Vân Thất Nguyệt liền đưa mắt ra hiệu cho Thanh Yên.
Tuy mới được nhận, nhưng Thanh Yên lại vô cùng hiểu ý, không nói một lời liền đi thẳng đến nơi phát ra tiếng động.
Chẳng mấy chốc, Thanh Yên đã túm lấy một nha hoàn như thể xách gà con, lôi ra ngoài.
“Tiện tỳ, thả ta ra!” – Nha hoàn kia giọng đầy hống hách.
Vân Thất Nguyệt chú ý thấy trong tay nàng ta còn cầm một bọc đồ phồng căng, trông khá nặng.
Nha hoàn này cô tất nhiên nhận ra – đó là Tri Kỳ, một trong những nha hoàn thân cận của Vân Nhã Nhu, cũng chính là một trong những kẻ đã đẩy nguyên chủ xuống vách núi.
Hừ, đúng là tự dâng mình đến cửa!
Tri Kỳ bị Thanh Yên ném đến trước mặt Vân Thất Nguyệt, nhưng không những không tỏ ra hoảng sợ, ngược lại còn lộ vẻ khó chịu:
“Tam tiểu thư, đây là chỗ ở của Nhị tiểu thư, không phải nơi người nên đến.”
Giọng điệu vẫn ngang ngược, hoàn toàn không nhận ra rằng Vân Thất Nguyệt đã không còn là kẻ ngốc trước kia nữa.
Trước kia, dù Vân Nhã Nhu tỏ ra giả vờ tốt với nguyên chủ, nhưng hai nha hoàn bên cạnh cô ta lúc nào cũng bắt nạt nguyên chủ.
Mỗi lần như thế, Vân Nhã Nhu lại làm bộ xin lỗi, nói sẽ quản lý nha hoàn của mình cho tốt.
Còn nguyên chủ, mỗi lần bị bắt nạt xong lại phải biết ơn cô ta.
Nào có ai ngờ, nếu không có lệnh của Vân Nhã Nhu thì chỉ dựa vào một nha hoàn tầm thường, làm sao có thể ức h**p được chủ tử?
Nghĩ tới đây, Vân Thất Nguyệt lạnh giọng:
“Vả miệng!”
“Chát——”
Không chút do dự, Thanh Yên giáng một bạt tai mạnh vào mặt Tri Kỳ, lực tay không nhẹ, lập tức khiến một bên mặt nàng ta đỏ bừng và sưng vù.
Vân Thất Nguyệt vừa lòng, nhưng vẫn không khỏi liếc Thanh Yên một cái, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Tri Kỳ bị đánh đến sững người, khi hoàn hồn lại thì trừng mắt tức giận nhìn Vân Thất Nguyệt:
“Tam tiểu thư, ngươi lấy quyền gì mà đánh ta?”
Dùng chữ “ta” chứ không phải “nô tỳ”.
Vân Thất Nguyệt tìm một chỗ ngồi xuống, chẳng buồn phí lời với nàng ta, tiếp tục ra lệnh:
“Đánh!”
“Chát—— Chát—— Chát——”
Ba cái tát liên tiếp, dứt khoát, đều nhịp, khiến gương mặt Tri Kỳ sưng phồng một cách cân xứng.
“Dừng!” – Vân Thất Nguyệt hài lòng ra hiệu ngừng tay.
Thanh Yên lặng lẽ lui sang một bên.
Vân Thất Nguyệt nhìn Tri Kỳ đang vừa sợ vừa giận, khóe môi cong lên:
“Bây giờ, còn muốn biết vì sao ta đánh ngươi không?”
Cô là chủ, nàng ta là tớ, lại còn là loại tớ gian xảo. Chủ đánh tớ, vốn chẳng cần lý do gì.
Tri Kỳ hiểu rõ đạo lý này, nhưng vẫn trừng mắt:
“Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ. Tam tiểu thư không sợ tiểu thư nhà ta trách tội sao?”
Nghe vậy, Vân Thất Nguyệt lại tỏ vẻ hứng thú:
“Vậy ngươi cứ gọi tiểu thư nhà ngươi đến trách tội đi, ta còn mong đấy.”
Dựa vào thái độ hôm nay của Vân Nhã Nhu sau khi bị đánh vẫn cố tỏ ra đoan trang hiền lành, thì có thể đoán cô ta sẽ đóng vai người tỷ tỷ dịu dàng tới cùng. Nếu không lầm, ngay cả khi Vân Thất Nguyệt đã hồi phục, Vân Nhã Nhu vẫn sẽ giả vờ thân thiết tỉ muội.
Cho nên, Vân Nhã Nhu tuyệt đối sẽ không vì một nha hoàn mà đến tìm cô gây sự.
Tất nhiên, nếu Vân Nhã Nhu thật sự dám ra mặt vì nha hoàn, có khi Vân Thất Nguyệt còn nhìn cô ta bằng con mắt khác.
Lời của Vân Thất Nguyệt khiến Tri Kỳ nhất thời cứng họng.
Là nha hoàn thân cận, nàng ta hiểu rõ nhất suy nghĩ của chủ mình.
Nghĩ vậy, nàng ta chỉ có thể nuốt giận vào bụng.
Tri Kỳ hung hăng trừng Vân Thất Nguyệt một cái, rồi quay người định rời đi.
“Đứng lại!” – Vân Thất Nguyệt cất tiếng.
“Ngươi còn muốn làm gì?” – Tri Kỳ tức tối.
Từ khi vào nhà họ Vân hầu hạ Nhị tiểu thư tới nay, ngoài chủ mình ra, chưa từng có ai khiến nàng ta phải chịu nhục thế này.
Đối diện với sự tức giận của Tri Kỳ, Vân Thất Nguyệt chỉ chậm rãi đưa ánh mắt về phía bọc đồ trong tay nàng ta:
“Trong tay ngươi là gì?”
Nghe vậy, Tri Kỳ theo bản năng giấu bọc đồ ra sau:
“Tam tiểu thư, Nhị tiểu thư dù sao cũng ở đây lâu rồi, nghĩ rằng khi người hồi phục sẽ trả Minh Nguyệt Lâu lại cho người. Chỉ là hôm nay Nhị tiểu thư về quá vội, còn nhiều đồ chưa kịp mang đi, nên mới bảo nô tỳ tới thu dọn một chút.”
Tri Kỳ cố nhẫn nhịn cơn bực, cẩn thận trả lời.
Nhưng ý tứ trong lời nói ấy lại khiến Vân Thất Nguyệt bật cười.
“Trả lại sao?” – Cô cười khẽ – “Ở đây ba năm, thực sự tưởng nơi này thành của Vân Nhã Nhu à?”
Còn “về quá vội”?
Đây là đang trách cô vì đã đuổi người ta đi quá gấp ư?
Ánh mắt Vân Thất Nguyệt khiến Tri Kỳ thấy da đầu tê rần, không dám trả lời.
Cô cũng chẳng buồn dài dòng, trực tiếp ra lệnh cho Thanh Yên:
“Ngươi mở ra xem trong bọc có gì. Đừng để người ta tiện tay cuỗm mất đồ của tướng phủ chúng ta.”
Bắt đầu từ hôm nay, để xem ai còn dám lấy đi dù chỉ một viên gạch hay một mảnh ngói trong tướng phủ của nàng.
Tri Kỳ nghe vậy, trong lòng vừa giận vừa hoảng, liên tục lùi mấy bước, ôm chặt đồ trong tay:
“Tam tiểu thư, người không thể…”
Lời còn chưa dứt, bọc đồ đã bị Thanh Yên giật phắt khỏi tay.
Thấy động tác gọn gàng của Thanh Yên, Vân Thất Nguyệt khẽ nhướng mày, vẻ mặt thản nhiên.
Ngay sau đó, Thanh Yên đặt bọc đồ lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, mở ra, để lộ bên trong là mấy món ngọc khí, trang sức quý giá, trên cùng còn đặt một viên dạ minh châu to bằng nắm tay.
Nhìn những thứ đó, Tri Kỳ hoảng hốt, bước lên định giật lại nhưng bị Thanh Yên chặn lại.
Tri Kỳ tức giận:
“Tránh ra cho ta!”
Thanh Yên coi như không nghe, đứng im không nhúc nhích, cũng chẳng nói lời nào.
Lúc này, Vân Thất Nguyệt đã cầm viên dạ minh châu lên tay, khóe môi cong cong nhìn Tri Kỳ:
“Nếu ta nhớ không nhầm, đây đều là đồ của ta. Không biết từ lúc nào lại thành của tiểu thư nhà ngươi?”
Sắc mặt Tri Kỳ trở nên khó coi, không thể phản bác.
Những thứ này đúng là của Vân Thất Nguyệt, nhưng tiểu thư nhà nàng ta đã dùng suốt ba năm, quen đến mức ban đêm không có dạ minh châu thì ngủ không nổi.
Lần này bị buộc phải dọn về hầu phủ, mới sai Tri Kỳ tranh thủ lúc Vân Thất Nguyệt chưa kịp phản ứng, mang những thứ này đi.
“Đem nàng ta quẳng sang bên kia, tiện thể nói với bọn họ một câu: đồ không phải của mình thì đừng có mơ tưởng, nếu không sẽ rước họa vào thân.”
Nói rồi, lại chậm rãi bổ sung:
“À, còn nữa, bảo họ rằng dù hai phủ đã thông nhau, nhưng đất không phải của mình thì nên bớt qua lại. Nếu xảy ra chuyện gì thì đừng trách ta.”
Rõ ràng đây là lời cảnh cáo.
Tướng phủ và hầu phủ vốn liền kề nhau.
Trước kia bề ngoài hai nhà hòa thuận, lão hầu gia vẫn còn ở nhà, nên đã thông nhau, chỗ nối là một hoa viên.
Tất nhiên, cô có thể cho người dựng lại ranh giới, nhưng chưa phải lúc.
Giờ mà ngăn cách, nếu bên kia muốn “nhảy nhót” thì chẳng phải sẽ khó khăn hơn sao?
Để cho họ “nhảy” dễ dàng hơn, cô thấy cứ giữ nguyên hiện trạng lại là lựa chọn tốt.
Nghe lệnh, Thanh Yên mặt không đổi sắc, lôi xềnh xệch Tri Kỳ đang không cam lòng ra ngoài.
Nhìn dáng người nhỏ nhắn thanh tú của Thanh Yên mà có thể nhấc bổng Tri Kỳ – cao hơn nàng ta vài phân – một cách nhẹ nhàng, Vân Thất Nguyệt thấy tâm trạng rất tốt.
Thanh Yên này đúng là hợp ý cô, chỉ là chưa rõ lai lịch thế nào.
Một nha hoàn biết võ, cô sao có thể ngây thơ coi như nha hoàn bình thường được.
Sau khi Thanh Yên dẫn Tri Kỳ đi, Vân Thất Nguyệt sai người chuẩn bị nước tắm, rồi thảnh thơi ngâm mình.
Ngâm được một lúc, có lẽ vì từ khi xuyên tới đây đã trải qua quá nhiều chuyện, thân thể quá mệt mỏi, nên cô dần thiếp đi lúc nào không hay.
Mãi cho đến khi trong mơ cảm giác mình đang bị một đôi mắt cực kỳ nguy hiểm nhìn chằm chằm, Vân Thất Nguyệt mới giật mình tỉnh lại.
Nước tắm đã nguội, trời cũng tối hẳn, nhưng ngoài kia ánh trăng sáng vằng vặc, trong phòng vẫn đủ sáng để nhìn rõ mọi thứ. Quan trọng hơn là, cảm giác nguy hiểm khiến toàn thân cô dựng đứng lông tơ vẫn còn đó.
Cô đưa tay ra ngoài chậu gỗ, nhanh chóng quấn lấy một tấm khăn, che đi những chỗ cần che, rồi mới bước ra khỏi bồn.
“Các hạ nhìn lâu như vậy rồi, có phải nên ra mặt hay không?” – Vân Thất Nguyệt cất giọng, hướng về phía bóng tối.