“Thất Nguyệt, ta thấy chỗ con vắng vẻ quá, có phải thiếu người hầu không? Có cần bá mẫu sắp xếp cho con vài người tới đây không?” – Đúng lúc này, Từ thị lên tiếng.
Vân Thất Nguyệt nghe vậy, nhàn nhạt đáp:
“Không cần.”
Nói xong, cô cũng không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề:
“Vừa rồi Lâm mụ mụ nói đại phu nhân có việc tìm ta, không biết là việc gì?”
Câu hỏi này khiến Từ thị trong lòng càng thêm bực bội.
Bà phái người đến gọi Vân Thất Nguyệt, nào ngờ không những cô không chịu đến, mà bà còn mất đi cánh tay phải của mình.
Nghĩ đến đây, Từ thị tức đến mức như muốn hộc máu, nhưng chỉ có thể siết chặt nắm tay, cưỡng ép đè nén lửa giận.
Bà liếc mắt ra hiệu cho Lâm mụ mụ, Lâm mụ mụ lập tức hiểu ý, dẫn toàn bộ đám nha hoàn lui ra.
Từ thị lại nhìn sang Tự Tuyết, ý tứ rất rõ ràng — bà không muốn Tự Tuyết ở lại.
Tự Tuyết nhìn sang Vân Thất Nguyệt, thấy cô gật đầu mới quay vào bên trong Minh Nguyệt Lâu.
Đợi đến khi trong sân chỉ còn lại Vân Thất Nguyệt, Từ thị mới mở miệng:
“Ta quả thật có chuyện muốn tìm con.”
Vân Thất Nguyệt cũng nhìn thẳng bà, chờ bà nói tiếp, không hề xen ngang.
Từ thị hỏi:
“Hôm qua con đã làm gì với thị vệ của ta? Sao đến giờ hắn vẫn nằm liệt trên giường không dậy nổi?”
Nhắc đến Từ Trạch, trong mắt Từ thị thoáng qua một tia lo lắng khó nhận ra.
Việc Từ thị nhắc đến gã thị vệ này hoàn toàn không nằm ngoài dự đoán của Vân Thất Nguyệt.
Mà điều này lại càng chứng tỏ, giữa Từ thị và gã thị vệ kia tất nhiên có điều mờ ám.
Và thứ mờ ám đó… có lẽ sẽ trở thành con át chủ bài giúp cô lật đổ Từ thị.
Thu lại suy nghĩ, Vân Thất Nguyệt làm ra vẻ vô tội:
“Ta có thể làm gì hắn chứ? Ta chỉ điểm vào huyệt ngủ của hắn, chưa đến hai canh giờ là sẽ tỉnh lại thôi.”
Từ thị nói:
“Nhưng hắn nằm trên giường, toàn thân không thể cử động.”
Trong giọng nói của bà ta thấp thoáng sự kích động.
Đêm qua, bà đã đến xem Từ Trạch. Hắn tuy đã tỉnh lại, nhưng lại như một phế nhân, nằm im bất động, ngoài đôi mắt ra thì toàn thân không nhúc nhích nổi.
Nếu không vì vậy, hôm nay sao bà lại phải đích thân đến tìm Vân Thất Nguyệt?
Nghe vậy, Vân Thất Nguyệt tỏ vẻ nghi hoặc:
“Hắn không cử động được, đại phu nhân không mời đại phu khám mà lại tìm ta làm gì?”
Nghe thế, gương mặt Từ thị thoáng cứng lại.
Bà sao lại không mời đại phu chứ?
Từ thái y trong phủ cho đến các đại phu bên ngoài, bà đã mời không ít, nhưng tất cả đều không tìm ra nguyên nhân, chẩn đoán rằng hắn hoàn toàn bình thường — một lũ lang băm vô dụng!
Nghĩ càng thêm tức!
Từ thị hít sâu một hơi, cố gắng không để lộ hết cảm xúc, rồi nở nụ cười hòa nhã với Vân Thất Nguyệt:
“Thất Nguyệt, chẳng phải con được lão thần tiên chỉ dạy y thuật sao? Hay là con đi xem thử cho ta?”
Trong lòng Từ thị, dù chắc chắn Từ Trạch thành ra như vậy là do một châm của Vân Thất Nguyệt, nhưng với thái độ như chẳng liên quan gì của cô, bà lại không có chứng cứ, nên cũng khó mà trở mặt thẳng thừng.
Hơn nữa, bà ta còn đang trông chờ Vân Thất Nguyệt chữa cho Từ Trạch tỉnh lại.
Vân Thất Nguyệt gật đầu, khiến Từ thị tưởng rằng cô sắp đồng ý, nhưng cô lại nói:
“Ta quả thực được lão thần tiên chỉ dạy một chút y thuật, nhưng…”
“Nhưng gì?” – Từ thị sốt ruột hỏi.
Vân Thất Nguyệt khẽ cong môi:
“Ta khám bệnh rất đắt.”
Nghe giọng điệu này, Từ thị liền thở phào.
Muốn tiền thì dễ nói.
Chuyện gì mà tiền giải quyết được thì đều không phải chuyện lớn.
Vì vậy, Từ thị hỏi:
“Con muốn bao nhiêu bạc?”
Vân Thất Nguyệt giơ một ngón tay.
Từ thị nghĩ nghĩ rồi gật đầu:
“Một trăm lượng, được.”
Chỉ một trăm lượng, bà ta chẳng buồn để vào mắt.
Vân Thất Nguyệt: “…” Trong cô trông giống ăn mày lắm sao?
“Một vạn lượng.” – Cô nói.
Cơn giận mà Từ thị kìm nén suốt từ sáng cuối cùng cũng bùng lên:
“Sao ngươi không đi cướp luôn đi?”
Vân Thất Nguyệt thản nhiên:
“Xem hay không tùy ngài.” – Dù sao cô cũng chẳng ép Từ thị phải để mình khám bệnh.
Nói xong, cô không thèm nhìn sắc mặt Từ thị ra sao, quay người bước vào Minh Nguyệt Lâu.
Chỉ là trước khi vào, cô lại cong môi lần nữa:
“À, nhắc đại phu nhân một câu, ta muốn là một vạn lượng vàng.”
Một vạn lượng vàng, chính là mười vạn lượng bạc.
Cô rất muốn xem thử, Từ thị có nỡ bỏ ra mười vạn lượng này không.
“Rầm—” một tiếng, cửa Minh Nguyệt Lâu đóng sầm lại ngay trước mặt Từ thị.
Sắc mặt Từ thị không thể giữ nổi nữa, méo mó dữ tợn, đầy căm hận, như muốn xé xác Vân Thất Nguyệt ngay tại chỗ.
Nghe tiếng động, Lâm mụ mụ bước vào:
“Phu nhân, thế nào rồi?”
Từ thị siết chặt khăn tay, giận dữ:
“Về!”
Khi trở lại Nhã Lan viện, Từ thị càng nghĩ càng tức.
Đúng lúc này, có một nha hoàn mang trà điểm tâm vào, Từ thị tiện tay hất cả chén trà nóng ra.
“Á—”
Nước trà sôi đổ hết lên đùi nha hoàn, bỏng rát khiến nàng ta kêu lên thảm thiết.
Từ thị bị tiếng kêu khóc làm cho càng thêm bực bội, liền trút giận:
“Kêu cái gì mà kêu? Tự tát miệng mình đi!”
Nha hoàn kia rơm rớm nước mắt, trong lòng vô cùng ấm ức nhưng không dám cãi lại, đành cam chịu tự tát.
Toàn bộ người trong phủ đều cho rằng đại phu nhân hiền lành nhân hậu, nhưng chỉ những kẻ hầu trong viện của bà mới biết, bà ta thực chất là kẻ giả nhân giả nghĩa, lòng dạ độc ác vô cùng. Bao năm qua ở Nhã Lan viện, không biết đã có bao nhiêu hạ nhân lặng lẽ biến mất.
Bởi vậy, dù tủi thân đến đâu, nha hoàn kia cũng không dám nhẹ tay với bản thân.
Cho đến khi hai bên má đã đỏ sưng, nghe bên ngoài có tiếng động, Từ thị mới “ban ân” cho nha hoàn lui xuống.
Nha hoàn vừa đi, Vân Nhã Nhu liền bước vào.
Ở cửa, Vân Nhã Nhu đã thấy rõ gương mặt sưng đỏ và váy bị ướt của nha hoàn, nhưng khi vào trong, nàng lại không nhắc gì đến chuyện đó.
“Mẫu thân vì sao lại tức giận đến vậy?” – Vân Nhã Nhu hỏi.
Từ thị lắc đầu, ra vẻ không muốn nhắc đến.
Vân Nhã Nhu cũng không hỏi thêm, chỉ nói ra mục đích hôm nay mình đến:
“Mẫu thân đã nghĩ ra cách đối phó Vân Thất Nguyệt chưa?”
Nghe con gái nhắc đến Vân Thất Nguyệt, ánh mắt Từ thị thoáng tối lại.
Ban đầu bà còn định tạm thời bỏ qua, nhưng đã như vậy mà đối phương vẫn không biết điều, thì bà thà làm cho tới cùng.
Nghĩ vậy, Từ thị nói:
“Ba ngày nữa là tiệc mừng sinh nhật của Trưởng công chúa, vừa hay Trưởng công chúa có mời con, đến lúc đó con dẫn Vân Thất Nguyệt đi cùng.”
Trưởng công chúa tổ chức yến tiệc, thích nhất là mời những nam nữ trẻ tuổi đến, còn các phu nhân thế gia như bọn họ thì hiếm khi có tên trong danh sách khách mời.
Lần này, nhà họ Vân được mời là hai tiểu thư dòng chính: Vân Nhã Nhu và Vân Nhã Âm.
Vừa nghe phải dẫn Vân Thất Nguyệt đi dự tiệc, Vân Nhã Nhu liền nhíu mày:
“Mẫu thân, con…”
Nàng không muốn.
Dẫn Vân Thất Nguyệt đến trước mặt các tiểu thư nhà quyền quý, chẳng phải sẽ bị cười chết sao?
Hơn nữa, đến lúc đó người đông, nàng cũng khó tìm được cơ hội ra tay với Vân Thất Nguyệt.
Từ thị khoát tay, ngăn con gái nói tiếp:
“Con cứ dẫn nó theo, đến lúc đó chẳng cần con ra tay, người muốn lấy mạng nó còn nhiều lắm…”
Nói xong, Từ thị vẫy tay gọi Vân Nhã Nhu lại.
Vân Nhã Nhu thấy vậy liền bước tới, ghé tai nghe:
“Con nghe lời mẫu thân, đến lúc đó cứ làm thế này…”