Theo lệnh của Từ thị, bốn tên thị vệ to cao lực lưỡng từ trong tướng phủ lập tức lao ra, nhanh chóng vây chặt Vân Thất Nguyệt ở giữa.
Bản năng nhạy bén của đặc công nói cho cô biết — những người này khác hẳn mấy tên gia nhân chỉ biết múa vài chiêu quyền cước vừa rồi, đây là người luyện võ thực thụ, không dễ đối phó chút nào.
Nếu để bọn họ bắt được đưa vào trong, e rằng từ nay về sau cô chỉ có thể đóng vai một “Vân Thất Nguyệt giả”, còn muốn chứng minh thân phận thật của mình thì tuyệt đối là chuyện không thể.
Nghĩ thông điều này, Vân Thất Nguyệt lập tức quyết đoán ra tay. Nhân lúc bọn thị vệ chủ quan chưa tấn công, cô cầm bạc châm, tung người lao lên, thẳng hướng tử huyệt của một tên trong số đó, động tác nhanh, chuẩn, mạnh mẽ, quyết liệt vô cùng.
Tên thị vệ hoàn toàn không đề phòng, không ngờ Vân Thất Nguyệt sẽ bất ngờ ra tay, nên chưa kịp phản ứng đã ngã xuống đất.
Ba tên còn lại thấy vậy, sát khí lập tức bốc lên ngùn ngụt, thi triển chiêu thức sắc bén tấn công thẳng về phía cô.
Đòn vừa rồi, Vân Thất Nguyệt gần như đã dùng hết sức lực cực hạn của cơ thể hiện tại. Lúc này, bị ba người cùng lúc áp sát, cô cảm nhận được một áp lực chưa từng có.
Nhưng… áp lực, trong mắt cô, chính là động lực.
Dù biết bản thân khó lòng chống đỡ được sự vây công này, ánh mắt cô vẫn lóe lên sự kiên cường và bất khuất. Đầu ngón tay chẳng biết từ lúc nào đã kẹp thêm một cây bạc châm, cô nhắm chuẩn vào mặt một tên thị vệ, tung ra đòn nhanh nhất của mình.
Chỉ là, tên này còn mạnh hơn cô dự đoán. Cộng thêm thể chất yếu ớt của cơ thể này và việc đã tiêu hao quá nhiều sức trước đó, nên dù tốc độ rất nhanh, cô vẫn chỉ kịp để bạc châm sượt qua, rạch một vết trên má hắn. Ngay sau đó, chân cô đã bị một tên khác túm chặt.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô cảm giác cả người bị nhấc bổng lên, rồi vẽ thành một đường parabol trên không và bị ném mạnh ra ngoài.
May thay, vào thời khắc nguy hiểm, cô kịp xoay người trên không, ổn định tư thế và tiếp đất vững vàng.
Nhưng khi thấy mấy tên thị vệ lại tiếp tục ép tới, trong nhất thời, cô thật sự không tìm ra cách đối phó.
Nếu vẫn là cơ thể trước kia, hạ gục cả bốn tên này chẳng có gì khó. Nhưng bây giờ, thực lực của cô hoàn toàn bị cái thân thể này kìm hãm.
“Ký chủ, hệ thống này có thể cung cấp cho cô một viên Đoán Thể Hoàn.”
Khi Vân Thất Nguyệt đang không biết phải vượt qua nguy hiểm này thế nào, giọng nói của hệ thống vang lên trong đầu.
Có bài học từ vụ bạc châm trước đó, cô theo phản xạ cảnh giác hỏi:
“Điều kiện là gì?”
Hệ thống: “Điều kiện không cao, chỉ cần 50 điểm tích lũy là được!”
Vân Thất Nguyệt: “?”
Điểm tích lũy? Lại là cái quỷ gì nữa?
“Ký chủ, từ nay về sau, hệ thống này sẽ giao nhiệm vụ cho cô. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ được thưởng điểm tích lũy, thất bại sẽ bị trừ điểm.”
“Điểm tích lũy âm 100, sẽ bị trừ 10% sinh mệnh.”
Khốn kiếp!
Điểm tích lũy còn liên quan đến sinh mệnh nữa sao?
Với lại, năm mươi điểm mà gọi là điều kiện không cao à?
Không cao cái rắm ấy! Âm một trăm điểm là bị trừ sinh mệnh đấy, chẳng lẽ thấy mạng cô dài quá nên tìm mọi cách hành hạ cho ngắn lại?
“Ngươi đang nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!” – giọng Vân Thất Nguyệt chắc nịch.
Hệ thống: “Ký chủ, nếu cô đã nghĩ vậy thì ta cũng chẳng biết làm sao. Nhưng Đoán Thể Hoàn có thể giúp thể chất của cô đạt đến cực hạn, biến một phế vật thành kỳ tài luyện võ đấy nhé. Cơ hội chỉ có một lần, ký chủ không cân nhắc sao? Rất đáng giá đấy!”
Nhìn mấy tên thị vệ đang áp sát, Vân Thất Nguyệt cắn răng:
“Được, giao dịch!”
Hệ thống có đen thế nào, điểm tích lũy có âm thế nào cũng mặc kệ.
Nếu ải trước mắt không vượt qua được thì mọi thứ đều vô nghĩa.
Lúc này, cách đó không xa, bên cạnh một cỗ xe ngựa, một thị vệ áo đen hơi căng thẳng nhìn cảnh tượng trước cổng tướng phủ.
“Chủ tử, chúng ta có nên ra tay giúp một phen không?”
Trần Phong chờ mãi không thấy trả lời, bèn quay đầu lại, nhưng lập tức bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm của chủ thượng mình, khiến hắn rùng mình một cái, vội vã quay đi, giả vờ như vừa rồi mình chưa từng mở miệng.
Người đàn ông ngồi trong xe mặc cẩm bào tím thêu rồng, đeo mặt nạ vàng, bên khóe mắt trái của mặt nạ có vẽ một đóa hoa Mạn Đà La tím, vừa thần bí vừa tôn quý, toàn thân tỏa ra hơi thở “người lạ chớ lại gần”.
Ánh mắt lạnh thấu xương của hắn lướt qua sau gáy Trần Phong, dừng lại trên người nữ nhân đang đứng trước cổng tướng phủ kia, ánh mắt hơi khó đoán, nhưng lại chẳng có ý định xen vào màn kịch đó.
Về phần Vân Thất Nguyệt, sau khi đạt thỏa thuận với hệ thống, trong tay cô đã xuất hiện một viên đan dược.
Không kịp nghĩ ngợi, cô lập tức bỏ Đoán Thể Hoàn vào miệng.
Chỉ là, cô không ngờ vị của viên đan dược này lại đắng chẳng kém hoàng liên, khiến nét mặt cô méo mó đến mức khó tả. Còn chưa kịp nghi ngờ hệ thống bán hàng giả, cô đã cảm nhận được cơn đau xé rách lan khắp cơ thể.
Trong mắt mọi người, hành động này chẳng khác gì là cô đánh không lại, sợ chuyện bị bại lộ nên uống thuốc độc để tự vẫn ngay tại chỗ.
Tuy bọn họ không hiểu, cách tự sát thì có cả nghìn, thuốc độc cũng không ít loại, tại sao nữ nhân này lại chọn thứ đau đớn như vậy?
Nhìn cái nét mặt đau đớn, méo mó ấy kìa, đến cả người đứng xem cũng thấy khó mà nhìn nổi.
Ngay cả ba tên thị vệ đang dần áp sát cũng nghĩ như vậy, nên khi còn cách cô ba bước, bọn họ đồng loạt dừng lại, lạnh lùng quan sát.
Ở xa, Trần Phong bỗng cảm thấy áp suất xung quanh như hạ xuống.
Nghĩ đến việc sau khi bị “ăn h**p” chủ thượng lập tức ra lệnh điều tra Vân Thất Nguyệt, trong lòng Trần Phong chỉ muốn gào khóc: Xong đời rồi! Người phụ nữ đầu tiên của chủ thượng sắp toi mạng, vậy nhân chứng như hắn có phải chôn theo không đây?
“Bốp—”
Đúng lúc này, phía trước vang lên một tiếng nổ lớn, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trần Phong.
Hắn ngẩng đầu nhìn, lập tức há hốc mồm kinh ngạc.
Quả nhiên… người phụ nữ đã “ăn h**p” chủ thượng thật khác người.
Quá mạnh mẽ!
Lúc này, không chỉ Trần Phong mà ngay cả đám dân hóng chuyện xung quanh cũng đều sững sờ.
Khi mọi người còn nghĩ rằng Vân Thất Nguyệt chắc chắn không chống đỡ nổi, thì cô bất ngờ tung người bay lên, nhanh như chớp đá thẳng vào một tên thị vệ chưa kịp phản ứng.
Vì chưa quen sức mạnh của Đoán Thể Hoàn, Vân Thất Nguyệt không kiểm soát được lực chân, cú đá ấy đã hất văng tên thị vệ khỏi đám đông.
Khi hắn rơi xuống đất, đã chết không thể chết hơn.
Hai tên thị vệ còn lại hoàn toàn bị cảnh tượng này làm cho kinh sợ, đứng chết lặng chưa kịp phản ứng, thì Vân Thất Nguyệt đã xông tới.
Một cây bạc châm lao thẳng vào tử huyệt của tên thị vệ thứ ba. Tên cuối cùng kịp hoàn hồn, vươn tay chụp lấy cánh tay đang tấn công mình của cô.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, tay cô đã thoát ra, rồi với một tốc độ quái dị, dồn sức bẻ gãy cánh tay của hắn.
“A—!”
Tiếng hét thảm vang lên, kéo tất cả những người vẫn còn ngây ra quay lại thực tại.
Từ thị thấy Vân Thất Nguyệt sắp hạ sát tên thị vệ, sắc mặt liền biến đổi, vội vàng hét lớn:
“Dừng tay!”
Bạc châm trong tay Vân Thất Nguyệt dừng lại, chỉ cách tử huyệt của tên thị vệ chưa đến 0,01 cm. Cô mỉm cười nhìn Từ thị:
“Đại bá mẫu là muốn nghiêm túc nói chuyện rồi sao?”
Từ thị không trả lời thẳng, chỉ chăm chăm nhìn tên thị vệ trong tay Vân Thất Nguyệt với vẻ căng thẳng:
“Ngươi thả hắn ra trước.”
Nhìn thấy vẻ sốt sắng trên gương mặt Từ thị, Vân Thất Nguyệt khẽ nhướng mày.
Từ thị mà lại quan tâm một tên thị vệ như vậy? Chắc chắn là có điều mờ ám!