Nghe tiếng hắt xì từ trong xe ngựa vọng ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi, bao gồm cả Vân Thất Nguyệt.
Nói đùa sao, tiếng hắt xì từ xe của Nhiếp chính vương thì ngoài Nhiếp chính vương ra còn ai vào đây?
Mà ở kinh thành này, ai lại không sợ Nhiếp chính vương chứ?
Tất nhiên, vì nguyên chủ không có nhiều ký ức liên quan đến Nhiếp chính vương, nên cô cũng chẳng thấy sợ.
Nhưng khi biết trong xe có người, ánh mắt Vân Thất Nguyệt nhìn về phía Trần Phong lập tức chứa đầy sự đề phòng và bất mãn.
Đã nói rồi mà, tên thị vệ này trông gian gian, chẳng có ý tốt, quả nhiên là ở đây chờ cô!
Nếu cô thật sự lên xe, e rằng lại kéo theo một đống rắc rối tìm tới cửa mất thôi.
Dù sao, trong bối cảnh thời đại này, chuyện giữa nam nữ ở riêng…
Thật là đê tiện!
Gian xảo cộng thêm đê tiện, Trần Phong: “…” Sao cảm giác ánh mắt tương lai chủ mẫu nhìn mình có chút hung dữ thế nhỉ?
Chắc mình nhìn nhầm thôi?
So với sự khó chịu của Vân Thất Nguyệt, những người nhà họ Vân sau khi nghe tiếng hắt xì thì chỉ còn lại sự sợ hãi.
Ở trước mặt Nhiếp chính vương mà diễn trò này, nếu ngài muốn truy cứu đến cùng, bọn họ liệu còn đường sống hay không?
Nghĩ tới đây, sắc mặt mọi người trong nhà họ Vân lập tức tái nhợt, ánh mắt nhìn xe ngựa càng thêm hoảng sợ.
Không khí bỗng trở nên căng thẳng, cho đến khi trong xe truyền ra một giọng nói lạnh lùng:
“Quay về.”
Trần Phong: “…”
Chủ tử lại muốn quay về nhanh vậy sao?
Không ở lại tạo ấn tượng trước mặt tương lai chủ mẫu à?
Dù trong lòng thắc mắc, nhưng sự bất mãn ẩn trong giọng nói của chủ tử khiến Trần Phong không dám chậm trễ, lập tức thuần thục xoay đầu ngựa, rời đi.
Xe ngựa dần đi xa, Vân Thất Nguyệt nhìn theo hướng đó, trong mắt lại đầy nghi hoặc.
Không hiểu sao, khi nghe tiếng Nhiếp chính vương, cô lại cảm thấy có chút quen thuộc, như đã nghe ở đâu đó rồi.
Nhưng cô chắc chắn, cả nguyên chủ lẫn bản thân mình đều là lần đầu tiên nghe giọng này.
Bởi giọng nói của Nhiếp chính vương trầm thấp, lạnh lẽo, ẩn chứa sự tao nhã và tôn quý, rất dễ nhận ra.
Đè nén nghi hoặc trong lòng, Vân Thất Nguyệt quay đầu lại, vừa khéo thấy rõ biểu cảm thở phào nhẹ nhõm của đám người nhà họ Vân.
Xem ra, những người này đúng là rất sợ Nhiếp chính vương.
Đối với vị Nhiếp chính vương này, cô dường như lại có thêm chút tò mò.
Dù sao, người có thể khiến mọi người khiếp sợ như vậy, chắc chắn không phải hạng tầm thường.
Tất nhiên, loại người “không tầm thường” thế này, cô vẫn nên tránh xa thì hơn.
Đang nghĩ như vậy, giọng thái giám tuyên chỉ lại vang lên:
“Tam tiểu thư, Hoàng Thượng ban thưởng, ngươi nên tạ ơn.”
Nghe vậy, Vân Thất Nguyệt nhìn sang thái giám tuyên chỉ, rồi gật đầu:
“Ừ, tất nhiên rồi.”
Ban cho cô nhiều đồ như vậy, cảm ơn là điều chắc chắn phải làm.
Sắc mặt thái giám tuyên chỉ suýt nữa không giữ được:
“Vậy sao ngươi còn chưa tạ ơn?”
Nghe vậy, Vân Thất Nguyệt nhìn ông ta như nhìn kẻ ngốc:
“Hoàng Thượng đâu có ở đây, ta tạ ơn cái gì?”
Ý trong lời cô chính là — nếu phải tạ ơn thì cũng phải tạ ơn trước mặt Hoàng Thượng, chứ không phải trước một thái giám tuyên chỉ.
Dù sao, cô đã đắc tội với tên thái giám này rồi, thành ý hay không cũng chẳng khác gì nhau, mà cho dù có thành ý đến mấy thì khi truyền tới tai Hoàng đế, e rằng cũng bị biến thành một lời nói khác.
Vậy nên, việc gì phải dư hơi quỳ tạ một tên thái giám? Chi bằng cứ giả ngốc cho trót.
Mọi người: “…” Cái bệnh ngốc của tam tiểu thư Vân này thực sự khỏi hẳn rồi sao?
Ngốc thì ít nhất cũng phải biết tạ ơn là quỳ xuống nói một câu “Tạ chủ long ân” chứ?
Thế nhưng, Vân Thất Nguyệt hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt của mọi người, chỉ cười híp mắt nhìn thái giám tuyên chỉ, còn ẩn chứa vài phần khinh khỉnh, khiến ông ta tức đến mức ngón tay chỉ vào cô cứ run bần bật.
“Tốt, ngươi giỏi lắm!” – Thái giám tuyên chỉ dùng giọng the thé nói xong câu đó, liền nhét thánh chỉ vào lòng Vân Thất Nguyệt, hất tay áo bỏ đi.
Vân Thất Nguyệt thì chẳng buồn để tâm.
Dù sao trước kia cô là kẻ ngốc, không hiểu quy củ cũng là chuyện đương nhiên.
Còn về phía Hoàng Thượng… một đấng quân vương, chẳng lẽ lại so đo với một kẻ từng là ngốc sao?
Huống chi, trước mặt nguyên chủ, Hoàng đế còn tỏ vẻ nhân từ, thì trước mặt cô chắc chắn sẽ càng nhân từ hơn.
Nghĩ vậy, Vân Thất Nguyệt chẳng thèm để ý ánh mắt hả hê của đám người đại phòng và tam phòng, ôm thánh chỉ đi thẳng vào tướng phủ.
Vân Kiến Đức và Từ thị cũng làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, theo sát phía sau.
Nhưng Vân Thất Nguyệt bất ngờ quay lại, một tay giữ cánh cửa, một tay giơ thánh chỉ chặn lối, ngăn không cho người nhà họ Vân bước vào.
“Ngươi định làm gì?” – Từ thị hơi mất kiên nhẫn.
Vân Thất Nguyệt chỉ sang cánh cửa sát vách:
“Đây là nhà ta, phiền các người đi cửa bên kia.”
Nói xong, cô không buồn thêm lời nào, thẳng tay đóng cửa ngay trước mặt Vân Kiến Đức và Từ thị.
Hừ, thật sự coi tướng phủ của cô là nhà bọn họ chắc?
Bị cô đóng cửa không chút khách khí, sắc mặt mọi người nhà họ Vân đều khó coi.
Nhưng trước ánh mắt bao người, hơn nữa vừa mới ầm ĩ một trận, họ cũng không dám tiếp tục làm trò mất mặt ngay trước cổng tướng phủ, đành phải nuốt giận quay sang đi vào cửa lớn hầu phủ kế bên.
Bên này, Vân Thất Nguyệt vào tướng phủ, dưới ánh mắt căng thẳng của đám hạ nhân, kiểm tra qua một lượt lễ vật Hoàng Thượng ban rồi sai người đem vào kho.
Xong xuôi, cô mới đi về phía linh đường trắng toát.
Phải nói, linh đường này tuy dựng vội, nhưng đồ vật bên trong khá đầy đủ, chỉ là tất cả đều là hàng rẻ tiền, đến mức cô còn nghi mấy thứ này có đáng nổi một lượng bạc hay không.
Hừ, linh đường tồi tàn thế này, rõ ràng là đại phòng và tam phòng chắc mẩm một kẻ vừa ngốc vừa cô độc như cô sẽ chẳng có ai tới viếng.
Sờ lên chiếc quan tài làm thô kệch, Vân Thất Nguyệt bỗng quay lại, ánh mắt lập tức khóa chặt mấy hạ nhân đang ló đầu nhìn trộm ở cửa.
“Các ngươi, lại đây.”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau, do dự một hồi rồi cũng bước vào.
“Mấy thứ này, các ngươi dỡ hết xuống, mang sang hầu phủ bên kia.”
Từ đâu mang tới, đương nhiên phải trả về đó. Vân Thất Nguyệt cô không phải loại người chiếm của người khác.
Nghe vậy, mấy hạ nhân đều im lặng.
Rõ ràng là họ không muốn, cũng không dám làm.
Phản ứng này, Vân Thất Nguyệt chẳng lấy gì làm lạ — ai bảo chủ nhân duy nhất của tướng phủ trước đây là một kẻ ngốc? Hạ nhân không nghe lời cũng là chuyện thường.
Nhưng đã xác định sẽ ở lại đây lâu dài, thì uy nghiêm của chủ nhân, cô nhất định phải lập cho bằng được.
“Không muốn nghe lời ta?” – Sắc mặt Vân Thất Nguyệt lập tức trầm xuống – “Nếu đã vậy, bây giờ các ngươi thu dọn đồ đạc sang hầu phủ bên cạnh đi, tướng phủ của ta không cần loại ăn cháo đá bát như các ngươi.”
Uy nghi của một đặc công như cô tuyệt đối không thể xem thường, mấy hạ nhân lập tức bị khí thế đè ép mà quỳ rạp xuống:
“Nô tài (nô tỳ) không dám.”
Là không dám, chứ không phải không muốn.
Bởi vì khế bán thân của bọn họ vẫn còn ở tướng phủ, nếu thật sự sang hầu phủ thì chẳng khác nào tự cắt đứt đường sống.
Hầu phủ sẽ không tử tế với kẻ không có khế bán thân, mà tướng phủ cũng sẽ không dung nạp họ nữa.
Làm nô bộc ở kinh thành, chuyện này ai cũng rõ.
“Đã không dám, thì làm theo lời ta.” – Vân Thất Nguyệt lạnh giọng nói.
Nói xong, cô tiện tay nhấc một cái hộp bên cạnh, tùy ý bỏ vào đó ít giấy tiền, vừa đủ làm đầy hộp, rồi nhét thẳng vào tay một hạ nhân:
“Số bạc này là ta cảm ơn bọn họ đã chuẩn bị những thứ này cho ta. Các ngươi qua đó nhớ bảo họ là đừng khách sáo, cứ yên tâm nhận.”
Đám hạ nhân: “…” Những thứ này, ai mà yên tâm nhận cho được?
Chắc chỉ có người chết mới dám thôi?
“Còn mấy thứ kia…” – Vân Thất Nguyệt cố ý chỉ vào quan tài – “Nhớ nhắc bọn họ, đây là đồ dành cho người chết, đem đốt thì xui xẻo lắm. Giờ đã không dùng tới thì hãy cất giữ cẩn thận, dù sao ai cũng sẽ có ngày sinh lão bệnh tử, kiểu gì rồi cũng sẽ dùng.”
Ai mà lại cất giữ quan tài cẩn thận chứ?
Sắc mặt đám hạ nhân lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Bởi vì những lời này của đại tiểu thư, bọn họ thật sự không dám nói lại với người bên hầu phủ.
Đó chẳng khác nào mấy câu rủa chết, dù có cho họ mười cái gan cũng không dám.
Nhưng Vân Thất Nguyệt nhìn rõ hết phản ứng đó, lại giả vờ như không thấy, giọng đầy uy nghiêm:
“Nếu hôm nay các ngươi làm tốt theo lời ta, không chỉ được ở lại tướng phủ, mà mỗi người còn được thưởng hai lượng bạc.”
Nói đến đây, giọng cô bỗng trở nên sắc bén:
“Nhưng nếu làm không xong, hoặc để ta biết các ngươi để lộ lời ta dặn, thì đừng trách ta bán thẳng các ngươi đi.”
Hai lượng bạc tương đương với ba bốn tháng bổng lộc của bọn họ.
Quả thật, trọng thưởng tất có dũng phu, cộng thêm việc sợ bị Vân Thất Nguyệt bán đi, họ đành cắn răng thu dọn linh đường, người khiêng kẻ bưng, mang toàn bộ đồ sang bên kia.
Lúc này, tại tiền sảnh của hầu phủ bên cạnh, người của đại phòng và tam phòng đều ngồi với vẻ mặt nặng nề, không ai lên tiếng.
Những năm qua, họ dựa vào đồ đạc của tướng phủ mới có được vinh hoa như hôm nay.
Nhưng nay, Vân Thất Nguyệt bỗng không còn ngốc nữa, thì đồ của tướng phủ họ còn có thể muốn lấy là lấy sao?
Câu trả lời rõ ràng là không.
Bởi sự lợi hại của một Vân Thất Nguyệt đã tỉnh táo, hôm nay họ đã được chứng kiến tận mắt.
“Nếu sớm biết vậy thì mấy thứ bên đó nên được dọn sang từ lâu rồi.” – Lúc này, tam gia Vân Kiến Nghiệp lên tiếng, giọng lộ rõ mấy phần hối hận.
Câu nói này, nào chẳng phải tiếng lòng của mọi người?
“Đại gia, tam gia…”
Đúng lúc đó, giọng của người giữ cửa vang lên.