Tiếng nhạc Jazz chảy tràn trong sảnh tiệc của dinh thự họ Hạ, không khí đặc quánh mùi rượu vang đắt tiền và nước hoa thượng lưu. Nhưng đối với Hạ Vy, tất cả những thứ đó đều nhạt nhẽo. Cô đứng ở ban công tầng hai, đôi mắt sắc sảo lướt qua đám đông, tìm kiếm một mục tiêu duy nhất.
Và rồi, ông ta xuất hiện.
Thẩm Quân bước vào như một vị vương giả bước ra từ bóng tối. Bộ vest đen được cắt may thủ công ôm sát bờ vai rộng và vóc dáng cao lớn, uy nghiêm. Gương mặt ông góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm mang theo vẻ lạnh lùng của một kẻ đã nếm trải đủ máu và tiền. Vy khẽ liếm môi, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng. Người bạn thân nhất của ba cô – người đàn ông mà cô vẫn gọi là "chú" từ thuở nhỏ – chính là món mồi ngon nhất mà cô muốn chiếm hữu.
Vy đặt ly Champagne xuống, chỉnh lại chiếc váy lụa đen hai dây mỏng manh. Chiếc váy ngắn đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng đủ khiến người ta nghẹt thở, ôm trọn lấy vòng eo con kiến và đôi gò bồng đảo đầy đặn đang phập phồng theo từng nhịp thở.
Cô xuống lầu, băng qua đám đông, và dừng lại ngay phía sau ông.
"Chú Thẩm, đã lâu không gặp."
Thẩm Quân khựng lại. Giọng nói trong trẻo nhưng pha chút trầm khàn quyến rũ đó rất quen thuộc. Ông quay người lại, và hơi thở của ông bỗng chốc đình trệ. Cô bé gầy gò 5 năm trước giờ đây đã đại diện cho sự cám dỗ thuần túy nhất.
"Tiểu Vy?" Giọng Quân trầm đục, đôi mắt ông không tự chủ được mà lướt nhanh qua bờ vai trần mướt mát và vùng xương quai xanh gợi cảm của cô. "Cháu lớn thật rồi."
"Cháu không chỉ 'lớn' đâu chú..." Vy bước tới một bước, rút ngắn khoảng cách đến mức mũi cô gần như chạm vào ngực áo vest của ông. Cô có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với vị thuốc lá đặc trưng – một mùi hương cực kỳ nam tính.
Cô vươn bàn tay thon dài, những ngón tay sơn đỏ rực rỡ chậm rãi lướt trên mặt vải áo sơ mi trắng của ông, ngay vị trí trái tim. "Chú thấy không? Tim chú đang đập nhanh hơn thì phải."
Ánh mắt Thẩm Quân tối sầm lại. Bản năng của một kẻ cầm đầu giới mafia cảnh báo ông rằng cô gái này là một cái bẫy chết người. Ông nắm lấy cổ tay cô, lực tay mạnh mẽ khiến Vy khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ đầy khoái cảm.
"Hạ Vy, cháu đang chơi với lửa đấy. Ba cháu mà thấy cảnh này..."
"Ba cháu đang bận tiếp khách ở phía kia." Vy không sợ hãi, ngược lại còn dấn thân tới, để bộ ngực đầy đặn ép sát vào cánh tay rắn chắc của ông. Cô thì thầm vào sát tai ông, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cổ nhạy cảm: "Và cháu thì thích lửa. Nhất là ngọn lửa từ chú."
Bàn tay Quân siết chặt cổ tay cô thêm một chút, rồi đột ngột buông ra như thể vừa chạm vào thứ gì đó nung đỏ. Ông nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói khàn đặc đầy cảnh cáo nhưng cũng chứa đựng sự khao khát bị đè nén: "Về phòng đi. Trước khi tôi quên mất mình là bạn thân của ba cháu."
Vy nở một nụ cười đầy khiêu khích, cô không đi về phía cầu thang mà lùi lại, đôi mắt nhìn ông đầy ý vị rồi lách người đi về hướng vườn hồng tối mờ phía sau dinh thự.
Quân đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng với đường cong chữ S tuyệt mỹ đang lắc lư đầy mời gọi. Dục vọng mà ông đã kiềm chế suốt nhiều năm qua bỗng chốc bùng cháy dữ dội. Ông biết, tối nay, mình sẽ không thể ngủ yên.