Sau đêm đẫm máu tại bến cảng, Thẩm Quân đưa Vy trở về biệt thự khi bình minh còn chưa kịp ló dạng. Không gian tĩnh mịch của căn phòng ngủ rộng lớn càng làm nổi bật mùi thuốc súng và vị sắt của máu vẫn còn vương vấn trên da thịt hai người.
Quân cởi bỏ chiếc áo sơ mi đen đã rách một mảng vai, để lộ tấm lưng trần vạm vỡ. Vy khẽ thốt lên khi nhìn thấy một vết đạn sượt qua bả vai ông, máu vẫn còn rỉ ra, nhuộm đỏ một vùng da thịt. Nhưng điều khiến cô bàng hoàng hơn cả không phải là vết thương mới, mà là ma trận của những vết sẹo cũ chằng chịt phủ kín tấm lưng ấy.
"Để cháu... để em băng bó cho anh," Vy thào thào, giọng cô run rẩy vì xót xa.
Cô đẩy Quân ngồi xuống mép giường, nhanh chóng lấy hộp y tế. Vy quỳ trên mặt thảm lông, bắt đầu dùng bông tẩm cồn lau đi vệt máu khô. Mỗi lần chạm nhẹ, cô lại thấy cơ bắp của Quân gồng lên, nhưng ông không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào.
"Đau không?" cô hỏi, đầu ngón tay khẽ lướt qua một vết sẹo dài, lồi lõm kéo từ vai trái xuống tận hông.
"Tôi quên mất cảm giác đó lâu rồi," Quân trả lời, giọng trầm đục, đôi mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không mờ ảo ngoài cửa sổ.
Vy cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên vết sẹo dài nhất. "Vết này... là từ đâu?"
Thẩm Quân khựng lại, một thoáng dao động lướt qua đôi mắt vốn lạnh lùng như băng. Ông xoay người lại, nắm lấy cằm Vy, ép cô nhìn thẳng vào mình. "Em thực sự muốn biết về bóng tối của tôi sao? Nó không hề hào nhoáng như những bộ vest này đâu, Vy."
Ông bắt đầu kể, bằng một chất giọng đều đều nhưng lạnh lẽo. Đó là câu chuyện về một cậu thiếu niên 15 tuổi bị chính những kẻ thân cận của gia đình phản bội, bị nhốt trong hầm tối và bị tra tấn bằng roi da suốt một tháng trời để ép khai ra tung tích của khối tài sản ngầm. Vết sẹo trên vai là nhát dao của người chú họ, vết sẹo sau lưng là dấu ấn của những đêm bị bỏ đói và đánh đập.
"Để leo lên được vị trí này, tôi đã phải giết chết lòng tin và sự nhân từ của chính mình," Quân nói, bàn tay ông trượt xuống cổ Vy, siết nhẹ. "Em thấy đấy, người đàn ông em đang yêu là một con quái vật được ghép lại từ những mảnh vỡ của sự thù hận."
Vy nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy bão tố của ông. Cô không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một nỗi đau thấu tận tâm can. Cô vòng tay ôm lấy cổ ông, kéo ông ngã xuống giường, cơ thể cô phủ lên người ông như một sự che chở muộn màng.
"Em không quan tâm anh là quái vật hay ác quỷ," Vy thì thầm, đôi môi cô tìm đến tai ông, hơi thở nóng hổi đầy gợi tình. "Em chỉ biết anh là người đàn ông của em. Những vết sẹo này... em sẽ dùng cả đời để xoa dịu chúng."
Sự yếu mềm hiếm hoi của một gã trùm bỗng chốc bùng cháy thành một ngọn lửa dục vọng mãnh liệt. Thẩm Quân lật người lại, ép Vy xuống dưới thân. Ông hôn cô, một nụ hôn không còn sự tàn nhẫn của giới mafia, mà mang theo sự khao khát được chữa lành, được chiếm hữu để xua đi bóng tối của quá khứ.
Trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng, hai cơ thể lại một lần nữa hòa quyện vào nhau. Lần này, cuộc yêu mang theo sự đồng cảm sâu sắc. Quân tháo bỏ mọi lớp phòng bị, ông để Vy nhìn thấy sự tổn thương đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn. Vy dâng hiến tất cả, dùng sự nóng bỏng và ngọt ngào của mình để lấp đầy những khoảng trống trong lòng ông.
Mồ hôi quyện vào mùi thuốc sát trùng, tiếng rên rỉ của Vy hòa cùng tiếng thở dốc đầy dồn nén của Quân. Mỗi lần ông thúc vào, Vy lại ôm lấy lưng ông, những ngón tay nhỏ bé vuốt ve từng vết sẹo như một lời thề nguyền chung thủy.
"Cháu là liều thuốc độc của tôi, Vy..." Quân gầm gừ trong lúc cao trào, vùi đầu vào ngực cô.
"Và chú là liều thuốc phiện mà cháu nguyện ý nghiện cả đời," Vy đáp lại, nước mắt cô rơi xuống, hòa vào mồ hôi trên vai ông.
Đêm đó, bí mật về những vết sẹo đã biến họ từ hai kẻ tình nhân bí mật trở thành hai linh hồn gắn kết không thể tách rời. Nhưng họ không biết rằng, ở ngoài kia, ba của Vy – Hạ Tổng – đang bắt đầu bắt tay với kẻ thù cũ của Quân để đòi lại con gái bằng mọi giá.