MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 1051: Có thể sử dụng là được

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 1051: Có thể sử dụng là được

308 từ · ~2 phút đọc

"Có thể sử dụng, chỉ là quá hời cho tên kia rồi!"

"Có thể sử dụng là được", Đỗ Thanh Hôi nói: "Đi xem em dâu trước đã”

Lý Dục Thần liền dẫn anh ta đi xem Lâm Mộng Đình.

Đỗ Thanh Hôi kiểm tra một lát, lắc đầu, nói: "Nếu như lúc đó em không gặp lôi kiếp, dựa vào nơi bọn họ lập đàn dùng vu pháp hẳn là có thể tìm ra dấu vết hướng đi của hồn phách. Bây giờ chịu hàng chục ngàn ia sét tẩy luyện, chắc chẳn đã không còn một chứt dấu vết nào cả, muốn tìm lại hồn phách của cô ấy sẽ rất khó khăn" 

Lý Dục Thăn khẩn cầu: "Sư huynh, còn có biện pháp nào khác không?”

Đỗ Thanh Hôi nói: "Chỉ có thể đi tìm chủ thể mượn hồn thôi”.

"Ở Thiên Đô có ghi chép nào về cái tên Ô Mộc Thiếp này không? Có phải là một trong năm đường chủ của Ma giáo năm đó không?", Lý Dục Thần hỏi.

"Đúng là có cái tên Ô Mộc Thiếp, nhưng không phải đường chủ Ma giáo”, Đỗ Thanh Hôi nói: "Ô Mộc Thiếp là một nữ vu rất cổ xưa, được rất nhiều bộ lạc cổ xưa coi là nữ thần, bà ta cũng là một trong những chủ thần của đạo Tát Mãn. Nếu như bà ta cũng là người trong Ma giáo, địa vị nhất định sẽ cao hơn đường chủ rất nhiều. Anh không thể chứng thực được điều này, bởi vì quá mức cổ xưa, chỉ sợ ngay cả sư phụ cũng chưa chắc đã biết"

Lý Dục Thần có chút thất vọng, trên mặt hiện ra vẻ lo lắng.

Đỗ Thanh Hôi an ủi: “Sư đệ cũng không cần lo lảng, lần này anh đến Nam Dương, nói không chừng có thể tra được manh mối”