MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 1058: Nó là một con dị thú.

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 1058: Nó là một con dị thú.

463 từ · ~3 phút đọc

Chị Mai ngẩn người, thấy Lý Dục Thần chỉ tập trung nhìn ngoài cửa, không khỏi hơi hụt hãng, bà ta thở dài: “Ôi, cậu không thể giả bộ là bị tôi mê hoặc thành công, thỏa mãn chút lòng hư vinh nhỏ bé của tôi được hay sao?"

Lý Dục Thần vẫn chỉ nhìn con chó ở ngoài cửa.

Chị Mai dường như hơi giận, nói: “Chẳng lẽ tôi không bằng một con chó hay sao? Cậu cố ý chọc tức tôi đúng không!"

Lý Dục Thần nghe vậy mới quay đầu lại, nhìn chị Mai, nói: "Được thôi, tôi bị chị mê hoặc thành công rồi, giờ chị muốn tôi làm gì?”

Chị Mai phì cười, nói: “Cậu diễn giả trân quá đó!” A Đông bưng khay đi từ trong bếp ra, mang cho họ ít món nguội trước.

Lý Dục Thần nếm thử mấy miếng, thấy hương vị bình thường, anh nói: “Thế này thua xa sư phụ Vinh mà, chị Mai à, không phải là chị thấy người ta đẹp trai nên mới giữ lại làm đầu bếp đấy chứ?”

Chị Mai cười mảng: “Tên nhóc thúi, dám đem chị Mai ra đùa à! Trên đời này có mấy đầu bếp có thể sánh bảng ông Vinh chứ?”

"Kể cũng phải”, Lý Dục Thần gật đầu đáp.

“Lát nữa cậu nếm thử món nóng cậu ta nấu thì sẽ biết vì sao tôi giữ cậu ta lại làm”, chị Mai nói: “Có điều nói đi cũng phải nói lại, thực ra dáng dấp của A Đông rất thanh tú, nếu mà chau chuốt một chút thì cũng là một anh chàng đẹp trai xịn xò,  tiếc là đầu óc không linh hoạt. Nghe nói hồi nhỏ cậu ta là ăn mày, đầu bị người ta đập hỏng”.

“Ra vậy!"

Lý Dục Thần nhớ tới chuyện hồi nhỏ của mình, hồi đó anh cũng thường xuyên đánh nhau, nếu không có Mã Sơn che chở thì chắc anh cũng bị đập thành thẳng đần rồi, cho nên không khỏi đồng cảm với A Đông.

Chị Mai chỉ con chó nằm ngoài cửa, nói: "Con chó này là A Đông dắt tới, tên là A Tây, nó lười kinh khủng, luôn, ngoài A Đông ra thì chẳng buồn để ý tới ai hết, cho dù cậu có ném cho nó một khúc xương, nó cũng không buồn nhặt”

Lý Dục Thần nhìn lại con chó kia.

Hình như con chó cũng nhận ra anh nhìn nó, nó mở mắt ra nhìn một cái rồi nhanh chóng nhắm mắt lại, chẳng buồn nhìn tiếp. 

Vào khoảnh khắc nó mở mắt ra, trong thần thức của Lý Dục Thần lóe lên một chùm sáng bảy sắc cầu vồng.

Nó không phải là một con chó bình thường.

Hay phải nói là, nó không phải là một con chó.