MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 1603: Không khí cũng là màu đỏ

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 1603: Không khí cũng là màu đỏ

495 từ · ~3 phút đọc

Bầu trời và mặt đất đều đỏ rực như thể bị quét một lớp sơn đỏ lên vậy.

Không khí cũng là màu đỏ.

Quả tim gớm ghiếc đang đập thình thịch phủ đầy mạch máu kia phát ra một ánh sáng đỏ trông như sương mù, nhuộm tất cả mọi thứ thành máu.

Thế giới biến thành một biển máu.

Mọi người bắt đầu thấy khó thở.

Khi bọn họ tu hành đến cảnh giới này, chuyện hô hấp không còn giống việc việc hít thở của người bình thường nữa, thứ họ cần không phải là oxy mà là linh khí.

Nhưng linh khí lại đang dần cạn kiệt.

Không chỉ có mỗi linh khí mà là toàn bộ những thứ mang theo sự sống đều đang bị vật kia hút lấy.

Đinh Hương nhìn thấy từng con kiến một đang vội vã bò ra khỏi tổ bên cạnh gốc cây cổ thụ, rồi tụ lại thành từng cụm, lít nha lít nhít bò đi uốn lượn như dòng nước.

Cô ấy chợt nhớ đến chuyện 'kiến chuyển nhà' đã từng nghe hồi còn bé, nhưng giờ làm gì có cơn mưa như trút nước nào đâu.

Một con kiến dẫn đầu chợt lật ngửa ra chết giữa đường. Đám kiến đằng sau thi nhau giẫm lên nó mà đi tiếp, nhưng cũng chẳng được bao xa thì đã chết gần hết.

Cuoi cung chi con lac dac vai con kien khoe manh tiep tuc bo di day gian nan, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thể đến được đích. Vì trên thực tế, chúng làm gì có đích đến.

Với chúng, sinh mạng chỉ là một trò đùa.

Chúng có thể xây dựng những công trình có cấu trúc tinh vi dưới lòng đất, có thể đoàn kết hơn bất kỳ loài nào trên thế giới, nhưng chung quy chúng vẫn vô cùng nhỏ bé.

Chỉ một lần điều chỉnh rất nhỏ của thiên nhiên như một cơn gió, một cơn mưa, hay một con tê tê đi ngang qua, hoặc là một trò chơi nhàm chán của một đứa trẻ con, ... cũng đã đủ để cả đàn chết hết.

Nhưng con người cũng như thế sao?

Kiến chúa lê thân hình tròn quay ra khỏi tổ, nhưng chỉ mới lê được nửa người thì đã chết.

Bụi cây ở bên cạnh bỗng chốc trở rụi thành tro bụi, cái cây khô cứng lại càng tàn tạ hơn.

Đinh Hương cảm thấy người mình lạnh toát, máu trong người như bị rút cạn.

La bàn rơi xuống ngay gót chân mà cô ấy cũng chẳng có sức đâu mà nhặt lên. Linh khí cạn kiệt, cảm ứng giữa thần niệm và la bàn cũng cực kỳ yếu, hiệu quả của thần chú cũng mất đi.

"Chị Mộng Đình, chúng ta sắp chết rồi sao?" Đinh Hương hỏi.

"Không, không đâu." Giọng nói của Lâm Mộng Đình tuy yếu ớt nhưng vẫn kiên định.

Cô chật vật bò qua ôm lấy Đinh Hương.

"Chúng ta phải tin vào anh Dục Thần thôi."

"Anh Dục Thần ... "