MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 1915: Muốn uống nước à?

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 1915: Muốn uống nước à?

357 từ · ~2 phút đọc

Chu Thiệu Nghĩa liếm đôi môi khô khốc, cục máu đông trong mui khiến ông ta khó thở, mắt sưng húp cũng bị máu che mờ, chỉ còn khe hở nhỏ ở mắt trái lọt vào chút ánh sáng lờ mờ, mơ hồ thấy căn phòng tối tăm trống trải.

Cơn đau trên người đã tê dại, chỉ còn đói khát vẫn đang hành hạ ông ta.

Ông ta không nhớ đã bao lâu rồi mình chưa uống nước.

"Nước ... " Ông ta cất giọng yếu ớt.

Cửa kẽo kẹt mở ra, một người đàn ông bước vào.

"Muốn uống nước à?"

Người đàn ông đi đến bàn bên cạnh, rót đầy một cốc nước, rồi đi tới trước mặt ông ta.

"Nói đi, đồ ở đâu? Nói ra thì có nước uống, không chỉ có nước uống, còn có hoa quả tươi, gà quay thơm phức, mau nói đi!"

Lồng ngực Chu Thiệu Nghĩa phập phồng dữ dội, trong khe mắt mờ máu thoáng hiện chút khát vọng, nhưng ông ta nhanh chóng cúi đầu xuống, không hề nhúc nhích.

"Ái chà! Còn chịu được à? Họ Chu kia, không ngờ ông đúng là một thằng đàn ông cứng cỏi! Ghê gớm thật! Nhưng ông không nghĩ cho con gái ông sao? Nó giờ đang tiếp khách ở câu lạc bộ trong thủ đô đấy! Không biết một ngày nó phải tiếp mấy khách, ông nói chậm một phút, nó sẽ chịu khổ thêm một phút, ông mà không nói, không chừng cháu ngoại ông cũng được nó đẻ ra rồi, còn chưa biết chừng lại là da đen ấy chứ! Ha ha ha ... "

Tiếng cười của gã đàn ông như dao đâm vào tai Chu Thiệu Nghĩa, nhưng không làm lung lay được niềm tin của ông ta.

Ông ta không phải tiếc nuối món đồ kia, thứ đó đối với ông ta chẳng là gì so với tính mạng con gái. Nhưng ông ta biết, nếu ông ta nói ra, ông ta sẽ chết, con gái cũng sẽ chết.

Chỉ có nghiến chặt răng, không nói gì, mới có hy vọng sống sót mong manh.

"Hừ, để xem ông còn chịu được bao lâu!"