Cao Hề chỉ cảm thấy lòng bàn tay nóng rực như bị lửa đốt, một luồng sức mạnh khủng khiếp từ mặt băng ập tới, đánh bật lão ta ra ngoài.
Lão ta biết rõ với sức mình thì không thể mở được cánh cổng của cấm vực, bèn lấy roi đánh thần ra, khẽ rung một cái. Hai mươi mốt đốt trên thân roi cùng toàn bộ tám mươi tư đạo phù ấn đồng loạt phát sáng.
Các phù ấn từ trên roi bay ra, từng cái một rơi xuống mặt băng, tựa như thiên quân vạn mã, dựa theo Kỳ Môn Độn Giáp mà bày ra một trận hình.
Có đại trận phù ấn này, những bùa chú đang nhấp nháy trên mặt băng đã bị áp chế lại.
Cao Hề đưa tay ra lần nữa, áp lòng bàn tay vào mặt băng.
"Mở cửa!"
Một luồng thần niệm thông qua chưởng lực, xuyên qua từng lớp Huyền Băng, truyền vào bên trong.
Thần niệm phản xạ trong lớp băng vọng lại như tiếng ong kêu vo ve, chấn động trong lòng bàn tay lão ta, rồi theo kinh lạc cánh tay truyền ngược về thức hải, khiến lão ta có cảm giác hoa mắt chóng mặt.
"Là ai đang gõ cửa ... "
Một giọng nói có phần âm u truyền đến, còn lạnh lẽo hơn cả Huyền Băng, khiến Cao Hề phải rùng mình một cái.
"Hậu duệ họ Khương, Cao Hề."
"Họ Khương ... một trong tám dòng họ ... hậu duệ Thần Nông ... "
Giọng nói âm u kia lại vang lên.
"Ông đến đây làm gì?"
"Tôi đến để thả ông ra."
'Thả tôi ra ... "
Bên trong lớp băng im lặng một hồi, đột nhiên truyền đến một tràng cười nghe rợn cả tóc gáy.
"Hề hề hề hề ... Thả tôi ra? Năm đó Lục Ngô liên kết với hậu duệ tám dòng họ các người nhốt tôi ở đây, giờ lại bảo muốn thả tôi ra ... Ông nghĩ tôi sẽ tin sao?"
"Lục Ngô không còn nữa, thế giới đã thay đổi rồi, bây giờ thả ông ra chính là lúc thích hợp nhất."
"Lục Ngô không còn nữa?" Giọng nói đó có chút chấn kinh, "Lục Ngô đi đâu
rồi?
"Ông ta chết rồi."
"Không thể nào! Năm đo tôi nắm giữ Tây Côn Luân, hắn nắm giữ Đông Côn Luân, tôi và hắn đấu với nhau hơn nửa đời người, tu vi của Lục Ngô tôi là người rõ nhất. Tôi bị nhốt ở đây còn chưa chết, sao hắn có thể chết được?"
"Trận chiến Thần Ma năm đó, thật ra ông ta đã bị trọng thương. Nếu không, ông ta cũng chẳng vội vã liên kết với tám dòng họ chúng tôi để phong ấn ông lại. Ông ta lo lắng sau khi mình chết đi, sẽ chẳng còn ai có thể chống lại ông nữa." Cao Hề nói.
"Lời ông nói là thật?"
"Đương nhiên là thật."
"Ha ha ha ha!" Người kia cười như điên, "Lục Ngô à Lục Ngô, ông thế mà lại chết rồi! Ông thế mà lại chết trước cả tôi! Đúng là quả báo mà! Trận chiến Thần Ma khiến ông chiếm hết hào quang, ông thống nhất hai vùng Côn Luân, ông lập ra Vạn Tiên Trận, ông thay trời lập đạo, hiệu lệnh thiên hạ, ông vẻ vang biết bao!"
"Vậy mà ông lại chết rồi! Ha ha ha ha ... "
Tiếng cười làm lớp băng rung chuyển.
Những bùa chú trên mặt băng đột ngột phát ra ánh sáng chói lòa, đối kháng quyết liệt với trận liệt phù ấn của roi đánh thần. Tiếng nổ lách tách vang lên, ánh sáng nổ trên mặt băng như thể có ai đó chôn pháo bên trong lớp băng vậy.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!