MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 2372: Các ông cần đuôi

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 2372: Các ông cần đuôi

347 từ · ~2 phút đọc

Hoàng Đại Sơn giật mình: "Ai?"

Chỉ thấy trước trụ Thiên Môn, hai con thú đá giữ cửa bỗng nhiên động đậy, biến thành hai ông lão đầu to người thấp.

Mọi người vừa nhìn, đã nhận ra ngay, đây chẳng phải là Nhị Bất Thần Nhân sao?

Lâm Mộng Đình cười nói: "Thì ra là hai vị Thần Nhân, tại sao ở đây?"

“Haiz, giờ không có thời gian nói nhiều với các cô, chúng tôi đến mượn đuôi chồn vàng." Dã Trọng nói.

Hoàng Đại Sơn vội nói: "Các ông cần đuôi tôi làm gì?"

"Làm bút lông chứ!" Dã Trọng nói, "Chầng phải đuôi chồn vàng dùng để làm bút lông sói sao?"

Hoàng Đại Sơn thổi râu trừng mất: "Tôi không phải chồn vàng bình thường, tôi là Hoàng đại tiên! Làm gì có bút lông nào dùng lông thần tiên?"

"Ông tính là cái quái gì mà thần tiên!"

"Tôi ... Tôi nhận hương khói nhân gian, sao không tính là thần tiên?"

“Ây, được được được, ông là đại tiên! Vậy thì đại tiên, cho mượn cái đuôi dùng chút."

Du Quang nói xong, đưa tay sờ phía sau mông Hoàng Đại Sơn.

Hoàng Đại Sơn nhảy lùi về sau: "Này, ông làm gì vậy? Đừng sờ lung tung! Tôi là đại tiên đứng đần đấy!"

"Đứng đan thì đứng đan, chỉ là mông hơi thối thôi." Đầu ngón tay Du Quang kẹp nhúm lông, làm động tác tránh xa mũi, nhíu mày.

Hoàng Đại Sơn kinh hãi: "Mẹ kiếp, ông nhổ thật đấy à!"

Dã Trọng nói: “Không sao, mấy sợi lông này, không tổn hại tu vi của ông đâu, cứu người quan trọng."

Nói xong, kéo Du Quang định rời đi.

Bỗng nhiên nhớ ra điều gì, hai người đưa tay quờ quạng trong hư không mấy cái, kéo thi thể ra, ném xuống đất.

"Tên này giao cho các người."

Thi thể nẫm sấp trên đất, phần eo vặn vẹo, dường như bị gãy rồi nối lại, nhưng nối không tốt, méo mó xiêu vẹo, nhìn rất đáng sợ.

"Đây là ai vậy?" Hoàng Đại Sơn vừa thấy thì ôm Bạch Kinh Kinh nhảy sang bên cạnh.