MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)Chương 2446: Làm gì mà

Rể Ngoan Xuống Núi Tu Thành Chính Quả (Rể Ngoan Giá Đáo)

Chương 2446: Làm gì mà

401 từ · ~3 phút đọc

"Làm gì mà làm như gặp ma thế! Chẳng phải chỉ là một đám mây thôi sao!"

Hoàng Đại Sơn trong trận ác chiến ở Thiên Môn trước đó đã chịu không ít đau khổ, lông lá trên người rụng đến thưa thớt, vì vậy trong lòng ông ta vốn đã bực bội với đám đệ tử Thiên Đô. Thấy Vân Hạc khiếp sợ đến vậy, ông ta bèn cười khẩy chế giễu.

Lâm Mộng Đình nói: "Đại Sơn, đừng nôn nóng, nghe theo Vân sư huynh."

Hoàng Đại Sơn bĩu môi, không nói nữa.

Vân Hạc liền dẫn mọi người vội vàng lùi lại.

Nhưng mới lùi được mấy bước, đã thấy sương mù bốn phía cuồn cuộn dâng lên, trong chớp mắt tràn ngập cả một vùng không gian, tầm mắt bị màn sương dày đặc che khuất, không quá ba trượng đã mù mịt. Hơn nữa, sương này còn có tác dụng ngăn cản thần thức, ngay cả thần thức cũng không thể phóng xa.

"Mọi người cẩn thận, đừng tản ra!" Vân Hạc lớn tiếng nói.

Hoàng Đại Sơn nói: "Đám sương này có thể phủ được bao xa? Sao không bay ra ngoài?"

Vân Hạc đáp: "Đây là đại trận Vân Vụ. Trong sương mù không phân biệt được phương hướng, trận pháp biến hóa liên tục, nếu cứ liều mạng xông bừa lên, chỉ có thể quanh quẩn trong trận mà thôi. Hơn nữa trong trận, khắp nơi đều là cơ quan, tuyệt đối không được đi linh tinh. Mọi người nhất định phải bám sát theo ta."

Hoàng Đại Sơn có vẻ không tin lắm, bước lên trước mấy bước, nói: "Các ngươi lùi hết ra sau, xem gia gia ta phá trận đây!"

Dứt lời, ông ta quay ngoắt lại, xoay mông về phía chỗ sương mù dày nhất, thả ra một quả rắm.

Một luồng khói vàng phụt thắng vào trong màn sương đậm đặc.

Quả nhiên sương mù bị xé mở ra mấy phần, nhưng rất nhanh đã cuộn trở lại, hơn nữa còn mang theo một mùi hôi xộc thầng vào mũi.

Hoàng Đại Sơn xấu hổ ho khan mấy tiếng: "Khụ khụ ... Ờ ... Vừa rồi nguyên khí của ta tiêu hao hơi nhiều, hơi ... yếu lực, để ta nghỉ ngơi một lát, nhất định có thể phá trận!"

Đám người vốn đang căng thng, bị màn diễn vừa rồi của ông ta chọc cười, đều phá lên cười ha hả.