Lý Dục Thần nhìn thấy vô số tinh hệ như ngân hà đang xoay chuyển trên đỉnh đầu, hố đen và siêu tân tinh bùng nổ giữa các lưỡi kiếm, mỗi lần năng lượng va chạm đều chính xác tương ứng với sự sinh diệt của vũ trụ trong phép tính của Thiên Đạo.
Vô Cấu Chân Thân của anh bắt đầu trở nên không ổn định, trên ánh sáng tinh khiết xuất hiện vô số vết nứt nhỏ, đó là quy tắc Thiên Đạo đang cưỡng ép sửa đổi bản chất tồn tại của anh.
“Nhìn thấy những quỹ tích sao này chưa?” Bóng dáng Vân Dương Tử lúc ẩn lúc hiện giữa bầu trời sao, “Đây là hàng tỷ kết cục mà Thiên Đạo đã tính toán cho con, mỗi một kết cục đều dẫn đến đạo cơ tan vỡ.”
“Đạo cơ chân chính, sẽ không tan vỡ!” Lý Dục Thần nói.
Hai tay anh kết ấn Thái Cực, Vô Cấu Minh Quang đột nhiên tách làm hai, hóa thành hai dòng sáng trắng đen, hình thành Thánh Đạo Thái Cực quanh người anh. Ánh sáng đen đại diện cho bản nguyên hỗn độn của Cửu U, ánh sáng trắng đại diện cho sự thuần khiết cực hạn của Thánh Đạo Vô Cấu, khi hai bên dung hợp, quỹ tích sao Thiên Đạo trên bầu trời sao xuất hiện hỗn loạn trong chốc lát.
“Cân bằng âm dương? Đó chẳng qua chỉ là một phần của trật tự Thiên Đạo!” Vân Dương Tử tự tin cười nói, “Con muốn chống đỡ trật tự và quy tắc, nhưng không thể không học tập và sử dụng quy tắc. Bởi vì bản thể đại đạo không có quy tắc và trật tự là hỗn độn, không ai có thể khống chế sức mạnh của hỗn độn.”
Quả thực, không ai có thể khống chế sức mạnh của hỗn độn.
Bởi vì hỗn độn có nghĩa là không có bất kỳ tính định hướng nào, năng lượng của bản thân đại đạo tuy vô cùng vô tận, nhưng vì hỗn độn mà không thể bị bất kỳ ai sử dụng. Muốn sử dụng nó, thì phải thiết lập quy tắc, khiến nó trở nên có trật tự.
Mà nếu như vậy, thì sẽ biến thành Thiên Đạo khác.
Rất nhiều lúc, con người hoặc cam chịu tầm thường, hoặc sống thành dáng vẻ mà bản thân ghét nhất.
Đây chính là thế khó xử bây giờ của Lý Dục Thần.
“Từ khi con cầm thanh kiếm gỗ đầu tiên lên, sư phụ đã nhìn thấy kết cục ngày hôm nay.”
Bóng dáng Vân Dương Tử lúc ẩn lúc hiện giữa bầu trời sao, phía sau là Thiên Đạo Mệnh Bàn xoay chuyển mười hai vạn chín nghìn sáu trăm vòng.
“Điều duy nhất sư phụ tính sót, là Vân Hoa đã đưa người phụ nữ đó vào Cửu U, khiến con có được cơ hội thành tựu Vô Cấu. Nhưng điều đó cũng không quan trọng. Cha của con ngây thơ cho rằng Vô Cấu chính là Thánh Đạo, dung hợp sức mạnh Cửu U là có thể phá cục. Đáng tiếc, đó chẳng qua chỉ là nhảy từ nhà tù của trật tự vào vòng xoáy của hỗn độn.”
Vân Dương Tử cười khinh, “Nếu con từ bỏ việc theo đuổi trật tự, từ bỏ sự thống ngự quy tắc, con sẽ mất đi tất cả!”
Quả nhiên, khi Thánh Đạo Thái Cực chạm đến bầu trời sao, những quỹ tích sao vốn vận hành có quy luật bắt đầu điên cuồng vặn vẹo. Lực hút của hố đen không còn tuân theo pháp tắc thiên đạo, dòng năng lượng hỗn loạn từ vụ nổ siêu tân tinh xé rách lớp màng vũ trụ do các lưỡi kiếm tạo thành. Lý Dục Thần cảm nhận được sức mạnh Cửu U trong cơ thể đang mất kiểm soát mà nổ tung, những năng lượng hỗn độn còn chưa hoàn toàn dung hợp như ngựa hoang thoát cương, va đập vào đạo cơ Vô Cấu của anh.
Anh không thể không nhìn cơ thể mình, Thần Cung lần nữa tỏa ra ánh sáng Vô Cấu thanh tịnh, dung hợp với năng lượng đến từ Cửu U.
“Đúng, chính là như vậy, tái cấu trúc trật tự của con đi!” Trong giọng nói của Vân Dương Tử lộ ra vẻ hưng phấn, dường như đang mong đợi đối thủ mạnh mẽ, “Dùng trật tự mới mà con thiết lập, đi khiêu chiến đạo thống cũ đi!”
Lý Dục Thần hiểu rõ, nếu tiếp tục như vậy, đó chính là điều Vân Dương Tử mong đợi. Dùng trật tự mới khiêu chiến đạo thống cũ, chẳng những không thể thực hiện lý tưởng Thánh Đạo, ngược lại còn đang giúp Thiên Đạo bù đắp thiếu sót.
Mà nếu dừng...
Anh cảm thấy đạo cơ Vô Cấu trong cơ thể đang tan rã.
Linh mạch trong cơ thể anh đang bị sửa đổi thành chính đạo được Thiên Đạo công nhận, Thần Cung dường như bị nén, không còn khả năng chứa đựng Vô Cấu Minh Quang.
Hoặc trở về hỗn độn, hoặc trở thành một phần của Thiên Đạo.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!