MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủRồi sẽ có người vì em mà đếnChương 5: Bình minh của một cuộc chia tay thầm lặng

Rồi sẽ có người vì em mà đến

Chương 5: Bình minh của một cuộc chia tay thầm lặng

455 từ · ~3 phút đọc

Khi Mạnh Dũng bước ra từ phòng tắm, anh thấy Hạ Vy đang ngồi trên sofa xem TV. Cô không nhìn anh, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.

"Em chưa ngủ à?" anh hỏi, có chút chột dạ.

"Em đợi phim hết," cô đáp, giọng bình thản đến lạ.

Sự bình thản của cô khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ cô không phát hiện ra điều gì. Mệt mỏi vì rượu và cảm giác tội lỗi, anh nhanh chóng vào phòng ngủ và chìm vào giấc ngủ.

Anh không biết rằng, đêm đó, Hạ Vy đã không ngủ một giây nào.

Cô ngồi trong bóng tối của phòng khách, nhìn ra màn mưa đã ngớt dần. Cô không khóc. Nỗi đau quá lớn khiến nước mắt cũng không thể rơi được nữa. Cô chỉ ngồi đó, lặng lẽ nhìn lại cuộc tình 5 năm của mình. Những kỷ niệm ngọt ngào và cay đắng cứ thế trôi qua trong đầu cô như một cuốn phim. Và rồi, cô đưa ra một quyết định.

Bình minh bắt đầu ló dạng ở đường chân trời, một màu xám xịt và ảm đạm. Đó cũng là lúc Dũng vẫn còn đang ngủ say.

Hạ Vy lặng lẽ đứng dậy. Cô bước vào phòng ngủ, không phải để nhìn anh lần cuối, mà là để thu dọn đồ đạc của mình. Cô mở tủ quần áo, chỉ lấy vài bộ đồ cần thiết nhất, xếp gọn gàng vào một chiếc vali nhỏ.

Hành động của cô không có sự vội vã hay tức giận. Nó bình tĩnh đến đáng sợ. Cô lướt mắt qua căn phòng. Bức ảnh chụp chung của hai người trên đầu giường. Chiếc cốc đôi anh mua tặng. Những món quà kỷ niệm. Cô để lại tất cả. Cô không muốn mang theo bất cứ thứ gì thuộc về thế giới dối trá này nữa.

Khi mọi thứ đã xong xuôi, cô kéo vali ra phòng khách. Cô đặt bộ chìa khóa nhà của mình lên bàn. Bên cạnh, cô đặt một tờ giấy ghi chú. Nét chữ của cô ngay ngắn, không một chút run rẩy, nhưng như cào vào trang giấy.

"Em trả lại cho anh sự tự do anh muốn. Tạm biệt."

Không có lời buộc tội. Không có lời oán trách. Chỉ là một sự kết thúc lặng lẽ.

Cô mở cửa, kéo vali bước ra ngoài. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới lạnh lẽo và nhạt nhòa. Cô không ngoảnh đầu lại. Cô biết, chỉ cần cô quay đầu, sự mạnh mẽ mà cô đang cố gắng gồng lên sẽ sụp đổ.

Một cuộc tình 5 năm, bắt đầu bằng những lời yêu thương nồng cháy, và kết thúc bằng một buổi bình minh không có lời từ biệt.